Cao Thủ Y Đạo
Chương 27: Cháu ngoại của ông?
Chương trước
Chương 2: Cho vay nặng lãi tìm đến cửa
Chương 3: Do ông học chưa rành
Chương 4: Một tay che trời
Chương 16: Đáng giá được năm đồng không?
Chương 20: Giải quyết trong nửa tiếng
Chương 21: Nghèo thì đừng bị bệnh
Chương 23: Bình xét lên chức?
Chương 24: Cho một ly cocktail!
Chương 25: Tôi sẽ đợi hắn đến
Chương 26: Bảo vệ cậu Trương nhanh lên
Chương 27: Cháu ngoại của ông?
Chương 28: Cánh tay của ông thế nào rồi?
Chương 29: Em làm sao vậy vợ?
Chương 30: Làm sao cô dám chắc tôi đến đây để quậy?
Chương 31: Cô nói cái gì?
Chương 32: Vậy mà cũng phải hỏi?
Chương 33: Hôm nay tôi rảnh
Chương 34: Cho tôi xem thử
Chương 35: Thì ra là thế
Chương 36: Anh nói cái gì?
Chương 37: Ý cậu muốn nói là mắt tôi kém sao?
Chương 38: Thân của con mèo này có gì thần kỳ sao?
Chương 39: Thứ này tốt như vậy sao?
Chương 40: Có lẽ 5 phút là đủ rồi!
Chương 41: Mày là ai?
Chương 42: Lý Thanh Uyển.
Chương 43: Ra ngoài rồi à?
Chương 44: Cô nói thử xem?
Chương 45: Đồ khốn nạn!
Chương 46: Thiếu nợ thì trả tiền
Chương 47: Cổ võ giả
Chương 48: Đây chính là chênh lệch
Chương 49: Công ty chèn ép
Chương 50: Muốn làm phản đúng không
Chương 51: Tôi là anh
Chương 52: Anh đến đây làm gì?
Chương 53: Tôi nói tôi sẽ xử lý
Chương 54: đã xảy ra chuyện gì vậy
Chương 55: mọi chuyện giải quyết sao rồi
Chương 56: chỉ để được gần em hơn
Chương 57: Anh nói đúng
Chương 59: muốn ra mặt thay hai mẹ con này sao
Chương 60: xin hãy đưa thư mời ra
Chương 61: hành hung
Chương 62: Bắt lấy nó
Chương 63: không coi ra gì
Chương 64: báo thù cho sư huynh
Chương 65: Tôi sẽ đợi
Chương 66: khiêu khích
Chương 67: Mày làm?
Chương 68: Cậu Triệu?
Chương 69: Phệ Tâm Cổ
Chương 70: thuê bảo mẫu
Chương 71: đánh như thế là đã nhẹ rồi
Chương 72: Nếu muốn thì hãy ly hôn
Chương 73: chỉ cần con vui vẻ thì làm sao cũng được
Chương 74: Có hai sự lựa chọn
Chương 75: Anh không được nhìn
Chương 76: Anh là bác sĩ
Chương 77: Hợp cốc
Chương 79: đừng để tôi gặp lại bà ta lần nữa
Chương 80: một người lương thiện
Chương 81: Cách kiếm tiên này của anh cũng nhanh đấy
Chương 82: chúng ta chỉ là quân cờ
Chương 83: Việc này hình như không tiện
Chương 84: Tên đàn ông xấu xa
Chương 85: Tôi nợ anh một ân huệ
Chương 86: Đáng tiếc đã quá muộn
Chương 87: Còn nhiều nữa
Chương 88: Cách hay
Chương 89: Làm sao bây giờ
Chương 90: Gửi vị trí đi, tôi sẽ đến ngay
Chương 91: Không quay trở lại nữa
Chương 92: Nói nhảm
Chương 93: Xin câu cứu mạng
Chương 94: Anh không biết tôi là ai à
Chương 95: Tôi sẽ không xin lỗi
Chương 96: Tìm tôi làm gì
Chương 97: Trước kia ông làm nghề gì
Chương 98: Các người đều phải chết
Chương 99: Bên dưới có thứ gì đó
Chương 100: Không phải vấn đề lớn đâu
Chương 101: Ông chủ hờ
Chương 103: Tôi sẽ khiến ông ta phải hối hận
Chương 104: Ông cũng biết rồi sao
Chương 105: Tôi giúp ông châm cứu
Chương 106: Đồng ý hay không cũng phải đồng ý
Chương 107: Anh có chấp nhận yêu cầu này không
Chương 109: Bất cứ lúc nào cũng được
Chương 110: Cái này
Chương 111: Xinh đẹp
Chương 112: Mày dám
Chương 113: Cô cảm thấy thế nào?
Chương 114: Cái gì mà nhanh vậy
Chương 115: Mật khẩu là sáu số sáu, quẹt đi
Chương 116: Dừng tay
Chương 117: Đánh mạnh lên
Chương 118: Trở về là tốt rồi
Chương 119: Nhà con xảy ra chuyện gì
Chương 120: Thật sao?
Chương 121: Luật pháp?
Chương 122: Tìm ra hắn, đánh cho tàn phế
Chương 123: Còn nhận ra tôi không
Chương 124: Không liên quan gì đến anh
Chương 126: Hiện tại không phải lúc thích hợp
Chương 127: Cô gái muốn lật lại bản án cho tên thủ phạm
Chương 128: Anh còn nhớ rõ em không
Chương 129: Tôi đã sớm biết không phải anh ấy
Chương 130: Bây giờ không phải lúc
Chương 131: Tiếng trẻ con khóc ở đâu vậy?
Chương 132: Đời này tôi sẽ bảo vệ bản thân thật tốt
Chương 133: Chúng ta chưa bao giờ gặp nhau phải không
Chương 134: Cái này không phù hợp lắm đâu
Chương 135: Tôi cũng quen cậu ta
Chương 136: Mày câm miệng cho tao
Chương 137: Tôi nói đúng không?
Chương 138: Xin lỗi, không có ý xúc phạm
Chương 139: Xử lý cậu ta đi
Chương 140: Tôi đầu hàng
Chương 141: Chúc mừng sếp Lý
Chương 142: Trần Vũ lui ra
Chương 143: Đưa đi
Chương 144: Không còn yêu
Chương 145: Chúc mừng anh, đã bắt đầu rồi
Chương 146: Đừng lộn xộn, tôi đã có vợ rồi
Chương 147: Đây chính là duyên phận
Chương 148: Cho vay
Chương 149: Đưa cái này cho tôi xem thử
Chương 150: Quẹt thẻ
Chương 151: Có chuyện gì thì gọi cho anh
Chương 152: Tôi cho cô đi rồi sao?
Chương 153: Muốn xem
Chương 154: Ông có biết Dư Trọng không?
Chương 155: Nói đi, là ai đã sai anh cố ý làm khó cô ấy
Chương 156: Anh lựa chọn làm một con chó thay vì làm một phó chủ tịch
Chương 158: Cậu là gì của cô ấy
Chương 159: Có khả năng phải vào tù
Chương 160: Chuyện nhỏ không tốn sức
Chương 161: Cũng không phải là không thể
Chương 162: Cản trở
Chương 163: Có phục không
Chương 164: Không coi ông ra gì thôi
Chương 165: Đều là người một nhà cả
Chương 166: Cậu là con trai của tên họ Trần sao
Chương 167: Hồ Song Tử vịnh Loan Nguyệt
Chương 168: Bà nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra
Chương 169: Xin bà buông tha cho tôi.
Chương 170: Cứu người.
Chương 171: Đứa nhỏ, nó là con của tôi
Chương 173: Quân tử báo thù mười năm không muộn
Chương 174: Đây có phải là sự thật không
Chương 175: Toàn thân cảm thấy dễ chịu khó tả
Chương 176: Hy vọng anh có thể tìm được báu vật mà mình mong muốn
Chương 177: Bề ngoài như vậy ai mà muốn mua
Chương 179: Có chỗ nào bất thường không
Chương 180: Sao tôi có thể nhìn lầm được
Chương 182: Sao anh biết tôi không hiểu giá trị của nó
Chương 183: Hôm nay cậu để lại đôi chân của mình đi
Chương 184: Chú định thân
Chương 186: Tập đoàn Khuynh Nhan
Chương 187: Tôi muốn từ chức
Chương 189: tôi không đến muộn đúng không?
Chương 190: Đừng có mơ
Chương 191: Ông thật sự đã khám sai
Chương 192: Sống lại rồi
Chương 193: Anh thuộc bộ ngành nào, lãnh đạo là ai
Chương 194: Không phục thì cứ việc ra tay
Chương 195: Sợ cũng trễ rồi, anh chờ chết đi
Chương 196: Cô gửi định vị đi, tôi qua ngay
Chương 197: Cô và Khuynh Nhan đều là của tôi
Chương 198: Tha cho hắn ta một lần
Chương 199: Bị tập kích
Chương 201: Khách hàng lớn
Chương 203: Tôi là người phụ trách
Chương 204: Cô không thể đi
Chương 205: Cô vi phạm hợp đồng rồi
Chương 206: Ba cậu chết không nhắm mắt
Chương 207: Đây là khoa học
Chương 208: Một kẻ lừa đảo
Chương 209: Đây mới là cao nhân
Chương 210: Nổi giận
Chương 211: Thuật Phù Chúc
Chương 212: Tôi không có hứng thú với ngươi
Chương 213: Anh trốn làm gì?
Chương 214: Yêu cầu vô lý
Chương 215: Thảo luận điều kiện
Chương 216: Làm xằng làm bậy
Chương 217: Trùm cát
Chương 218: Tôi sẽ giải quyết giúp các người
Chương 219: Cô là người phục vụ người khác
Chương 220: Các người muốn ăn vạ?
Chương 221: Đá trúng ván sắt
Chương 222: Có chuyện gì khó giải quyết không
Chương 223: Giết cả gia đình
Chương sau
“Có phải mày bị điên rồi không Trần Vũ? Mày không biết Trâu Đại Long là ai à?” Trần Minh Lâm nghe đối thoại của hai người mà bàng hoàng, hắn ta nghĩ chẳng lẽ Trần Vũ thật không sợ chết sao? Hay là Trần Vũ không biết Trâu Đại Long là ai?
“Anh mà còn dài dòng thêm câu nào nữa, tôi đảm bảo sẽ cho anh ngồi xe lăn nửa đời còn lại. Đến lúc đấy, đừng có trách tôi không nể mặt quan hệ bà con gì xấc” Trần Vũ lạnh lùng liếc hắn ta.
Trần Minh Lâm rùng mình khi bị ánh mắt đáng sợ của Trần Vũ nhìn đến, trực giác cảnh báo rằng, nếu mình còn tiếp tục hó hé câu nào nữa, thì Trần Vũ sẽ cho mình ngồi xe lăn thật đấy.
“Hai người chúng ta hoàn toàn không quen nhau, anh làm gì phải rước nhiều phiền phức cho mình như vậy?” Ninh Nhã Tuyết nhìn Trần Vũ mà hỏi.
“Vì cô, có rước nhiều phiền phức hơn nữa thì có làm sao?” Trần Vũ mỉm cười đáp lại cô ấy.
“Anh nói gì?” Ninh Nhã Tuyết bất ngờ, vội vàng ngẩng đầu lên nhìn anh. Chỉ thoáng chốc, nước mắt đã ầng ật nơi hốc mắt của cô ấy.
Ngày xưa, Trần Vũ cũng đã từng nói những lời này với cô ấy. Lúc đó hai người vẫn còn học đại học, cô ấy bị đám côn đồ trêu chọc, Trần Vũ thấy thế đã một mình đánh ba tên côn đồ để rồi bản thân bị thương. Bọn côn đồ lại tuyên bố, bọn nó sẽ đánh chết Trần Vũ.
Cô ấy cũng hỏi câu như vậy, Trần Vũ trả lời y hệt lúc này đây.
Tuy người trước mắt là một người khác, nhưng anh cũng tên là Trần Vũ, họ cũng gặp cùng cảnh ngộ và nói câu giống hệt như thế.
Trần Vũ có chút hụt hãng trong lòng, sao anh không biết Ninh Nhã Tuyết thích mình chứ? Đáng tiếc, kiếp trước do anh có mắt không tròng, chỉ để ý đến Lý Thanh Uyển, còn cố ý tránh xa cô ấy. Bây giờ, anh lại không thể nói ra thân phận thật sự của mình.
“Đợi khi cậu của tao đến đây, bọn mày sẽ chết sạch.” Trương Tự Hào nghiến răng nghiến lợi mà đe dọa.
“Quỳ cho đàng hoàng vào” Trả lời lại hắn ta là một cái tát đến từ Trần Vũ, ngay tức thì, mắt của Trương Tự Hào nổ đom đóm.
Đúng lúc này, cửa lớn của quán bar đang đóng chặt lại đột ngột vang lên một tiếng “rầm”, một người đàn ông vẻ ngoài nữ tính bước vào. Người này không ai xa lại, chính là tay sai làm sát thủ của Trâu Đại Long, biệt danh là Bác Sĩ.
“Anh Bác Sĩ, anh đến rồi. Anh giết thằng này giúp em mau lên.” Trương Tự Hào vui mừng kêu lên.
Bác Sĩ liếc Trương Tự Hào rồi nhảy lên, đạp lên bàn, mượn sức lộn một cái thật xinh đẹp, nhào vào Trần Vũ.
Tính ra võ công của Bác Sĩ rất giỏi, mỗi lần xuất hiện lại là một lần mãn nhãn. Vả lại mỗi động tác đánh ra đều rất nhanh gọn, không có trục trặc hay dính chút xấu xí nào. Khi hắn lộn xong rơi xuống đất, hai tay đã chìa ra với hai con dao phẫu thuật, tấn công vào điểm yếu của Trần Vũ.
Trần Vũ lạnh lùng liếc hắn, ngay lúc này Bác Sĩ mới thấy rõ gương mặt của anh. Hắn vô thức rùng mình, lập tức ngừng động tác lại, giấu tay ra sau lưng, hai con dao phẫu thuật lập tức biến mất.
“Ngài Trần?” Bác Sĩ sợ hãi nhìn Trần Vũ.
“Ừm, là tôi đây.” Trần Vũ gật đầu: “Trâu Đại Long đâu? Anh gọi gã chạy đến đây ngay.”
“Sếp Trâu sẽ đến ngay." Bác Sĩ gật gật đầu đáp.
“Anh Bác Sĩ, chuyện... Chuyện này là sao vậy?” Trương Tự Hào trợn tròn mắt khi thấy thái độ của Bác Sĩ chuyển biến một trăm tám mươi độ như vậy, hắn ta biết Bác Sĩ là cấp dưới đáng tin cậy nhất của cậu Trâu Đại Long nhưng mà sao bây giờ Bác Sĩ lại thế này?
“Quỳ cho đàng hoàng vào.” Bác Sĩ tát cho hắn ta một bạt tai, với cái bạt tai này của hắn thì đã làm cho Trương Tự Hào đần thối ra.
“Tôi rất xin lỗi ngài Trần, tôi không biết người đó lại là ngài." Một lát sau, Trâu Đại Long vội vàng chạy đến.
Một bàn tay của hắn vẫn còn quấn băng vải trắng, đây là kiệt tác mà Trần Vũ đã tạo ra lần trước. Kể từ đó, nỗi ám ảnh về Trần Vũ vẫn chưa biến mất khỏi lòng hắn. Nhưng người tính không bằng trời tính, cái thằng cháu trai bên nhà ngoại chết bầm này lại kéo thêm phiền phức cho hắn.
“Cháu ngoại của ông?” Trần Vũ chỉ vào Trương Tự Hào.
“Vâng vâng, ngài Trần cứ yên tâm. Tôi sẽ dạy dỗ nó lại đàng hoàng” Trâu Đại Long cong người xuống, cúi đầu khom lưng trông rất sợ hãi Trần Vũ.
Trần Minh Lâm không dám nói tiếp nữa, bởi hiện tại cặp đùi của hắn ta vẫn còn đang run lẩy bẩy. Trâu Đại Long là ông vua thế giới ngầm của thành phố Phong Lăng này, chỉ một cái dậm chân của hắn thì mấy chỗ ăn chơi cũng phải nghiêng ngả, run sợ. Ấy vậy mà, tại sao người này lại hèn mọn như vậy khi đối diện với Trần Vũ?
Chương trước
Chương 2: Cho vay nặng lãi tìm đến cửa
Chương 3: Do ông học chưa rành
Chương 4: Một tay che trời
Chương 16: Đáng giá được năm đồng không?
Chương 20: Giải quyết trong nửa tiếng
Chương 21: Nghèo thì đừng bị bệnh
Chương 23: Bình xét lên chức?
Chương 24: Cho một ly cocktail!
Chương 25: Tôi sẽ đợi hắn đến
Chương 26: Bảo vệ cậu Trương nhanh lên
Chương 27: Cháu ngoại của ông?
Chương 28: Cánh tay của ông thế nào rồi?
Chương 29: Em làm sao vậy vợ?
Chương 30: Làm sao cô dám chắc tôi đến đây để quậy?
Chương 31: Cô nói cái gì?
Chương 32: Vậy mà cũng phải hỏi?
Chương 33: Hôm nay tôi rảnh
Chương 34: Cho tôi xem thử
Chương 35: Thì ra là thế
Chương 36: Anh nói cái gì?
Chương 37: Ý cậu muốn nói là mắt tôi kém sao?
Chương 38: Thân của con mèo này có gì thần kỳ sao?
Chương 39: Thứ này tốt như vậy sao?
Chương 40: Có lẽ 5 phút là đủ rồi!
Chương 41: Mày là ai?
Chương 42: Lý Thanh Uyển.
Chương 43: Ra ngoài rồi à?
Chương 44: Cô nói thử xem?
Chương 45: Đồ khốn nạn!
Chương 46: Thiếu nợ thì trả tiền
Chương 47: Cổ võ giả
Chương 48: Đây chính là chênh lệch
Chương 49: Công ty chèn ép
Chương 50: Muốn làm phản đúng không
Chương 51: Tôi là anh
Chương 52: Anh đến đây làm gì?
Chương 53: Tôi nói tôi sẽ xử lý
Chương 54: đã xảy ra chuyện gì vậy
Chương 55: mọi chuyện giải quyết sao rồi
Chương 56: chỉ để được gần em hơn
Chương 57: Anh nói đúng
Chương 59: muốn ra mặt thay hai mẹ con này sao
Chương 60: xin hãy đưa thư mời ra
Chương 61: hành hung
Chương 62: Bắt lấy nó
Chương 63: không coi ra gì
Chương 64: báo thù cho sư huynh
Chương 65: Tôi sẽ đợi
Chương 66: khiêu khích
Chương 67: Mày làm?
Chương 68: Cậu Triệu?
Chương 69: Phệ Tâm Cổ
Chương 70: thuê bảo mẫu
Chương 71: đánh như thế là đã nhẹ rồi
Chương 72: Nếu muốn thì hãy ly hôn
Chương 73: chỉ cần con vui vẻ thì làm sao cũng được
Chương 74: Có hai sự lựa chọn
Chương 75: Anh không được nhìn
Chương 76: Anh là bác sĩ
Chương 77: Hợp cốc
Chương 79: đừng để tôi gặp lại bà ta lần nữa
Chương 80: một người lương thiện
Chương 81: Cách kiếm tiên này của anh cũng nhanh đấy
Chương 82: chúng ta chỉ là quân cờ
Chương 83: Việc này hình như không tiện
Chương 84: Tên đàn ông xấu xa
Chương 85: Tôi nợ anh một ân huệ
Chương 86: Đáng tiếc đã quá muộn
Chương 87: Còn nhiều nữa
Chương 88: Cách hay
Chương 89: Làm sao bây giờ
Chương 90: Gửi vị trí đi, tôi sẽ đến ngay
Chương 91: Không quay trở lại nữa
Chương 92: Nói nhảm
Chương 93: Xin câu cứu mạng
Chương 94: Anh không biết tôi là ai à
Chương 95: Tôi sẽ không xin lỗi
Chương 96: Tìm tôi làm gì
Chương 97: Trước kia ông làm nghề gì
Chương 98: Các người đều phải chết
Chương 99: Bên dưới có thứ gì đó
Chương 100: Không phải vấn đề lớn đâu
Chương 101: Ông chủ hờ
Chương 103: Tôi sẽ khiến ông ta phải hối hận
Chương 104: Ông cũng biết rồi sao
Chương 105: Tôi giúp ông châm cứu
Chương 106: Đồng ý hay không cũng phải đồng ý
Chương 107: Anh có chấp nhận yêu cầu này không
Chương 109: Bất cứ lúc nào cũng được
Chương 110: Cái này
Chương 111: Xinh đẹp
Chương 112: Mày dám
Chương 113: Cô cảm thấy thế nào?
Chương 114: Cái gì mà nhanh vậy
Chương 115: Mật khẩu là sáu số sáu, quẹt đi
Chương 116: Dừng tay
Chương 117: Đánh mạnh lên
Chương 118: Trở về là tốt rồi
Chương 119: Nhà con xảy ra chuyện gì
Chương 120: Thật sao?
Chương 121: Luật pháp?
Chương 122: Tìm ra hắn, đánh cho tàn phế
Chương 123: Còn nhận ra tôi không
Chương 124: Không liên quan gì đến anh
Chương 126: Hiện tại không phải lúc thích hợp
Chương 127: Cô gái muốn lật lại bản án cho tên thủ phạm
Chương 128: Anh còn nhớ rõ em không
Chương 129: Tôi đã sớm biết không phải anh ấy
Chương 130: Bây giờ không phải lúc
Chương 131: Tiếng trẻ con khóc ở đâu vậy?
Chương 132: Đời này tôi sẽ bảo vệ bản thân thật tốt
Chương 133: Chúng ta chưa bao giờ gặp nhau phải không
Chương 134: Cái này không phù hợp lắm đâu
Chương 135: Tôi cũng quen cậu ta
Chương 136: Mày câm miệng cho tao
Chương 137: Tôi nói đúng không?
Chương 138: Xin lỗi, không có ý xúc phạm
Chương 139: Xử lý cậu ta đi
Chương 140: Tôi đầu hàng
Chương 141: Chúc mừng sếp Lý
Chương 142: Trần Vũ lui ra
Chương 143: Đưa đi
Chương 144: Không còn yêu
Chương 145: Chúc mừng anh, đã bắt đầu rồi
Chương 146: Đừng lộn xộn, tôi đã có vợ rồi
Chương 147: Đây chính là duyên phận
Chương 148: Cho vay
Chương 149: Đưa cái này cho tôi xem thử
Chương 150: Quẹt thẻ
Chương 151: Có chuyện gì thì gọi cho anh
Chương 152: Tôi cho cô đi rồi sao?
Chương 153: Muốn xem
Chương 154: Ông có biết Dư Trọng không?
Chương 155: Nói đi, là ai đã sai anh cố ý làm khó cô ấy
Chương 156: Anh lựa chọn làm một con chó thay vì làm một phó chủ tịch
Chương 158: Cậu là gì của cô ấy
Chương 159: Có khả năng phải vào tù
Chương 160: Chuyện nhỏ không tốn sức
Chương 161: Cũng không phải là không thể
Chương 162: Cản trở
Chương 163: Có phục không
Chương 164: Không coi ông ra gì thôi
Chương 165: Đều là người một nhà cả
Chương 166: Cậu là con trai của tên họ Trần sao
Chương 167: Hồ Song Tử vịnh Loan Nguyệt
Chương 168: Bà nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra
Chương 169: Xin bà buông tha cho tôi.
Chương 170: Cứu người.
Chương 171: Đứa nhỏ, nó là con của tôi
Chương 173: Quân tử báo thù mười năm không muộn
Chương 174: Đây có phải là sự thật không
Chương 175: Toàn thân cảm thấy dễ chịu khó tả
Chương 176: Hy vọng anh có thể tìm được báu vật mà mình mong muốn
Chương 177: Bề ngoài như vậy ai mà muốn mua
Chương 179: Có chỗ nào bất thường không
Chương 180: Sao tôi có thể nhìn lầm được
Chương 182: Sao anh biết tôi không hiểu giá trị của nó
Chương 183: Hôm nay cậu để lại đôi chân của mình đi
Chương 184: Chú định thân
Chương 186: Tập đoàn Khuynh Nhan
Chương 187: Tôi muốn từ chức
Chương 189: tôi không đến muộn đúng không?
Chương 190: Đừng có mơ
Chương 191: Ông thật sự đã khám sai
Chương 192: Sống lại rồi
Chương 193: Anh thuộc bộ ngành nào, lãnh đạo là ai
Chương 194: Không phục thì cứ việc ra tay
Chương 195: Sợ cũng trễ rồi, anh chờ chết đi
Chương 196: Cô gửi định vị đi, tôi qua ngay
Chương 197: Cô và Khuynh Nhan đều là của tôi
Chương 198: Tha cho hắn ta một lần
Chương 199: Bị tập kích
Chương 201: Khách hàng lớn
Chương 203: Tôi là người phụ trách
Chương 204: Cô không thể đi
Chương 205: Cô vi phạm hợp đồng rồi
Chương 206: Ba cậu chết không nhắm mắt
Chương 207: Đây là khoa học
Chương 208: Một kẻ lừa đảo
Chương 209: Đây mới là cao nhân
Chương 210: Nổi giận
Chương 211: Thuật Phù Chúc
Chương 212: Tôi không có hứng thú với ngươi
Chương 213: Anh trốn làm gì?
Chương 214: Yêu cầu vô lý
Chương 215: Thảo luận điều kiện
Chương 216: Làm xằng làm bậy
Chương 217: Trùm cát
Chương 218: Tôi sẽ giải quyết giúp các người
Chương 219: Cô là người phục vụ người khác
Chương 220: Các người muốn ăn vạ?
Chương 221: Đá trúng ván sắt
Chương 222: Có chuyện gì khó giải quyết không
Chương 223: Giết cả gia đình
Chương sau