Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 10: C10: Đánh người à
Chương trước
Chương 1: C1: Thiếu gia bị bỏ rơi trở về
Chương 2: C2: Thiên sứ báo thù
Chương 3: C3: Long vương lệnh
Chương 4: C4: Vật đổi sao dời
Chương 5: C5: Năm cái tát
Chương 6: C6: sau khi rời khỏi nhà họ diệp
Chương 7: C7: Có muốn tôi gọi người đến giúp không
Chương 8: C8: Thế nào rồi
Chương 9: C9: Nói đủ chưa
Chương 10: C10: Đánh người à
Chương 11: C11: Đương nhiên không thể được
Chương 12: C12: Xin hãy đi với tôi
Chương 13: C13: Thật đúng là ông cụ ấy
Chương 14: C14: Kiểu thân phận gì
Chương 15: C15: Lời cậu vừa nói là có ý gì
Chương 16: C16: Không ổn
Chương 17: C17: Vẫn quay lại biệt thự ngự long sao
Chương 18: C18: Điều đó có nghĩa là gì
Chương 19: C19: Được người thả đi sao
Chương 20: C20: Con dám
Chương 21: C21: Bố nuôi
Chương 22: C22: Ý của con là
Chương 23: C23: có người đến ư
Chương 24: C24: Họ là ai
Chương 25: C25: Diệp lâm chỉ ra một quyền
Chương 26: C26: Đến rồi còn muốn đi
Chương 27: C27: Không bao nhiêu
Chương 28: C28: Lần này mày chết chắc rồi
Chương 29: C29: Hôm nay sẽ cho cậu nếm thử kiếm
Chương 30: C30: Kim quang hộ thể
Chương 31: C31: Là thần thánh phương nào
Chương 32: C32: Cái gì
Chương 33: C33: Giấy chứng nhận
Chương 34: C34: Lại có người đến
Chương 35: C35: Quả là tre già măng mọc
Chương 36: C36: Có bị thương không
Chương 37: C37: Sắp không qua khỏi rồi
Chương 38: C38: Sát y thánh giải
Chương 39: C39: Con để tâm tới nơi đó một chút
Chương 40: C40: Kết quả đã nhìn thấy
Chương 41: C41: Tôi sẽ cố gắng hết sức
Chương 42: C42: Vị lưu thần y này rất lợi hại sao
Chương 43: C43: Thật là to gan
Chương 44: C44: Cậu đã phục chưa
Chương 45: C45: Không cần các người làm
Chương 46: C46: Chuyện gì thế
Chương 47: C47: Cha của tôi còn cứu được không
Chương 48: C48: Còn có thể cứu được sao
Chương 49: C49: Máu lưu thông
Chương 50: C50: Ông cụ thật sự sống lại rồi
Chương 51: C51: Tôi chỉ sống được
Chương 52: C52: Câu này có ý gì
Chương 53: C53: Cách đó gần như không thể làm
Chương 54: C54: Ví dụ một gốc cây linh chỉ hai trăm năm tuổi
Chương 55: C55: Có chuyện gì
Chương 56: C56: Thiên thông
Chương 57: C57: Häc long ư
Chương 58: C58: Hôm nay gặp lại
Chương 59: C59: Ông chủ hứa
Chương 60: C60: Cướp cũng tiêu chuẩn đạo đức riêng của cướp
Chương 61: C61: Mày dám phế tao
Chương 62: C62: Hỗn thế ma vương
Chương 63: C63: Tìm chết
Chương 64: C64: Xóa sổ nó là xong
Chương 65: C65: Sự kiên nhẫn của tao có giới hạn
Chương 66: C66: Chết sạch
Chương 67: C67: Hắc long vương ở đây
Chương 68: C68: Từ đại sư cố lên
Chương 69: C69: Cách
Chương 70: C70: Mày đoán xem
Chương 71: C71: Cung nghênh long vương
Chương 72: C72: Kẻ không chịu tới giết không tha
Chương 73: C73: Theo tôi vào xem xét tình hình
Chương 74: C74: Bị từ chối
Chương 75: C75: Bảo tôi dạy cho cậu một bài học
Chương 76: C76: Vương phàm
Chương 77: C77: Việc này dừng ở đây đi
Chương 78: C78: Tạm biệt
Chương 79: C79: Thiếu niên xuất anh hùng
Chương 80: C80: Chiến thần côn luân
Chương 81: C81: Tất cả chỉ là sự khởi đầu
Chương 82: C82: Vậy chúng tôi nên gọi là gì
Chương 83: C83: Anh họ
Chương 84: C84: Thật là mạnh miệng
Chương 85: C85: Hiện tại hối hận cũng đã muộn rồi
Chương 86: C86: Chuyện này sẽ không kết thúc đơn giản đâu
Chương 87: C87: Mau xin lỗi ngài diệp đi
Chương 88: C88: Không phải ông chủ tô nhận nhầm người chứ
Chương 89: C89: Đêm nay susan khó tránh khỏi kiếp nạn này sao
Chương 90: C90: Đây là mẹ tôi
Chương 91: C91: Hôm nay tao sẽ khiến mày phải trả giá đắt
Chương 92: C92: Người đẹp tuyệt trần
Chương 93: C93: Đừng giết tôi
Chương 94: C94: Cậu tránh xa con gái tôi ra
Chương 95: C95: Đúng là thần đầu tiên
Chương 96: C96: Có muốn ra ngoài uống một chén với mấy anh không
Chương 97: C97: Chui qua đi
Chương 98: C98: Yên tâm đi sau này bọn chúng không dám đến đâu
Chương 99: C99: Cậu có thể đứng lên rồi à
Chương 100: C100: Đúng là đẹp thật
Chương 101: C101: Chúng ta tới đó chào hỏi một phen
Chương 102: C102: Xem ra là tớ nhận sai người rồi
Chương 103: C103: Ông tự giải quyết cho tốt đi
Chương 104: C104: Cho tôi mười giây để dọn dẹp đống lộn xộn trước mắt này đã
Chương 105: C105: Quỷ tướng hiện thế
Chương 106: C106: Một cước phá trận
Chương 107: C107: Bọn họ tới rồi
Chương 108: C108: Tôi chỉ vừa mới đến sao các người đã muốn đi rồi
Chương 109: C109: Chắc là các ông không cần đâu nhỉ
Chương 110: C110: Ai tán thành ai phản đối
Chương 111: C111: Ai dám phản đối
Chương 112: C112: Diệp tiên sinh
Chương 113: C113: Lúc này
Chương 114: C114: Bọn họ nhìn về phía hai người
Chương 115: C115: Lớp trưởng đổng kiến
Chương 116: C116: Người nhà họ cát
Chương 117: C117: Cậu cũng biết tớ
Chương 118: C118: Mau buông tay
Chương 119: C119: Kết quả
Chương 120: C120: Cái gì
Chương sau
Tạ thiếu gia coi lời cảnh báo của Diệp Lâm như gió thoảng bên tai.
Thậm chí còn ở bên cạnh giương nanh múa vuốt, tiếp tục khiêu khích.
"Đánh người à?"
"Tao xem mày có dám động đến một cọng lông của tao không?”
"Rời khỏi nhà họ Diệp thì mày chẳng là cái thá gì cả! Còn muốn đánh tao à?"
"Nào… thử đánh tao xem?"
Nói xong, Tạ thiếu gia cũng chủ động đưa mặt ra.
Anh ta cho rằng Diệp Lâm chỉ mạnh mồm chứ căn bản không dám ra tay.
Diệp Lâm chưa bao giờ nhìn thấy yêu cầu như vậy.
Đành phải làm như anh ta mong muốn thôi.
Bốp!
Diệp Lâm tát một cái khiến cho Tạ thiếu gia lập tức bay ra ngoài.
Loảng xoảng!
Lại là một tiếng vang khác.
Tạ thiếu gia va vào một chiếc bàn ăn phía sau, thức ăn thừa vương vãi khắp người anh ta.
Tức thì, ngoại trừ Tạ thiếu gia bị đánh đang phát ra từng tiếng kêu r.ên thì khung cảnh hoàn toàn tĩnh mịch.
Mọi người nhìn về phía Diệp Lâm bằng ánh mắt không thể tin nổi, không ngờ anh lại dám ra tay.
"Diệp Lâm?" Susan cũng bị động tác của Diệp Lâm làm cho kinh hãi, sắc mặt thay đổi lớn.
Hỏng rồi, lần này phiền phức lớn rồi!
Susan biết rất rõ lai lịch gia đình Tạ thiếu gia. Tuy rằng bản thân anh ta chỉ là một trưởng phòng của một công ty lớn nhưng cha anh ta lại là Chánh văn phòng chính phủ. Hơn nữa còn là lãnh đạo trực tiếp của cha cô ấy.
Nếu đánh Tạ thiếu gia chắc chắn bọn họ sẽ phải ra tòa.
Huống chi hôm nay Diệp Lâm vừa mới ra tù, nếu bị bắt lại, tội nhất định sẽ nặng hơn một bậc.
"Diệp Lâm... Chạy đi..." Susan không biết phải làm sao, ý nghĩ đầu tiên của cô ấy là để Diệp Lâm trốn thoát trước để tránh đầu sóng ngọn gió.
“Sao lại phải bỏ chạy?” Diệp Lâm thản nhiên cười: “Anh ta chủ động đưa mặt ra cho tôi đánh mà.”
"Ôi ôi, đã là lúc nào rồi? Cậu đừng cậy mạnh nữa." Susan nóng lòng muốn chết.
"Đừng lo lắng, không sao đâu." Diệp Lâm vừa an ủi Susan vừa giục người phục vụ nhanh chóng bưng đồ ăn lên.
Những vị khách xung quanh thấy Diệp Lâm đánh người xong còn không hề sợ hãi mà lại bình tĩnh như vậy đều rất ngạc nhiên.
"Diệp thiếu gia này quả thực không hổ là một người từng ngồi tù một lần, xem ra đã không còn quan tâm gì nữa!"
"Hừ, hôm nay mới ra tù mà dám đánh người gây rối? Bây giờ chỉ sợ phải quay lại đấy một thời gian."
"Nghe nói cha của Tạ thiếu gia là người của văn phòng chính phủ. Nếu không có sự ủng hộ của gia tộc thì sau khi tên họ Diệp này vào tù, ít nhất cũng phải ngồi trong đấy một đến hai năm!”
Rầm, lại một loại tiếng chén đĩa rơi xuống đất.
Tạ thiếu gia thất tha thất thểu bò dậy khỏi mặt đất.
Anh ta che nửa gò má sưng tấy lại, lòng đầy bàng hoàng và tức giận.
Anh ta lớn đến như vậy nhưng chưa bao giờ bị ai đánh nặng như thế.
"Mẹ kiếp! Mày thật sự dám đánh tao sao?"
Tạ thiếu gia nhìn chằm chằm Diệp Lâm, đôi mắt gần như phun lửa.
Trước mắt bao người, anh ta bị một tên trong hoàn cảnh chó nhà có tang đánh ngã xuống đất. Đây quả thực là điều vô cùng nhục nhã.
"Phục vụ đâu? Bảo vệ đâu rồi?"
"Mau bắt thằng nhãi dám đánh người này lại cho tôi!"
Sau khi la hét mấy lần, nhân viên phục vụ và bảo vệ trong nhà hàng chỉ đứng im, không ai cử động.
Chương trước
Chương 1: C1: Thiếu gia bị bỏ rơi trở về
Chương 2: C2: Thiên sứ báo thù
Chương 3: C3: Long vương lệnh
Chương 4: C4: Vật đổi sao dời
Chương 5: C5: Năm cái tát
Chương 6: C6: sau khi rời khỏi nhà họ diệp
Chương 7: C7: Có muốn tôi gọi người đến giúp không
Chương 8: C8: Thế nào rồi
Chương 9: C9: Nói đủ chưa
Chương 10: C10: Đánh người à
Chương 11: C11: Đương nhiên không thể được
Chương 12: C12: Xin hãy đi với tôi
Chương 13: C13: Thật đúng là ông cụ ấy
Chương 14: C14: Kiểu thân phận gì
Chương 15: C15: Lời cậu vừa nói là có ý gì
Chương 16: C16: Không ổn
Chương 17: C17: Vẫn quay lại biệt thự ngự long sao
Chương 18: C18: Điều đó có nghĩa là gì
Chương 19: C19: Được người thả đi sao
Chương 20: C20: Con dám
Chương 21: C21: Bố nuôi
Chương 22: C22: Ý của con là
Chương 23: C23: có người đến ư
Chương 24: C24: Họ là ai
Chương 25: C25: Diệp lâm chỉ ra một quyền
Chương 26: C26: Đến rồi còn muốn đi
Chương 27: C27: Không bao nhiêu
Chương 28: C28: Lần này mày chết chắc rồi
Chương 29: C29: Hôm nay sẽ cho cậu nếm thử kiếm
Chương 30: C30: Kim quang hộ thể
Chương 31: C31: Là thần thánh phương nào
Chương 32: C32: Cái gì
Chương 33: C33: Giấy chứng nhận
Chương 34: C34: Lại có người đến
Chương 35: C35: Quả là tre già măng mọc
Chương 36: C36: Có bị thương không
Chương 37: C37: Sắp không qua khỏi rồi
Chương 38: C38: Sát y thánh giải
Chương 39: C39: Con để tâm tới nơi đó một chút
Chương 40: C40: Kết quả đã nhìn thấy
Chương 41: C41: Tôi sẽ cố gắng hết sức
Chương 42: C42: Vị lưu thần y này rất lợi hại sao
Chương 43: C43: Thật là to gan
Chương 44: C44: Cậu đã phục chưa
Chương 45: C45: Không cần các người làm
Chương 46: C46: Chuyện gì thế
Chương 47: C47: Cha của tôi còn cứu được không
Chương 48: C48: Còn có thể cứu được sao
Chương 49: C49: Máu lưu thông
Chương 50: C50: Ông cụ thật sự sống lại rồi
Chương 51: C51: Tôi chỉ sống được
Chương 52: C52: Câu này có ý gì
Chương 53: C53: Cách đó gần như không thể làm
Chương 54: C54: Ví dụ một gốc cây linh chỉ hai trăm năm tuổi
Chương 55: C55: Có chuyện gì
Chương 56: C56: Thiên thông
Chương 57: C57: Häc long ư
Chương 58: C58: Hôm nay gặp lại
Chương 59: C59: Ông chủ hứa
Chương 60: C60: Cướp cũng tiêu chuẩn đạo đức riêng của cướp
Chương 61: C61: Mày dám phế tao
Chương 62: C62: Hỗn thế ma vương
Chương 63: C63: Tìm chết
Chương 64: C64: Xóa sổ nó là xong
Chương 65: C65: Sự kiên nhẫn của tao có giới hạn
Chương 66: C66: Chết sạch
Chương 67: C67: Hắc long vương ở đây
Chương 68: C68: Từ đại sư cố lên
Chương 69: C69: Cách
Chương 70: C70: Mày đoán xem
Chương 71: C71: Cung nghênh long vương
Chương 72: C72: Kẻ không chịu tới giết không tha
Chương 73: C73: Theo tôi vào xem xét tình hình
Chương 74: C74: Bị từ chối
Chương 75: C75: Bảo tôi dạy cho cậu một bài học
Chương 76: C76: Vương phàm
Chương 77: C77: Việc này dừng ở đây đi
Chương 78: C78: Tạm biệt
Chương 79: C79: Thiếu niên xuất anh hùng
Chương 80: C80: Chiến thần côn luân
Chương 81: C81: Tất cả chỉ là sự khởi đầu
Chương 82: C82: Vậy chúng tôi nên gọi là gì
Chương 83: C83: Anh họ
Chương 84: C84: Thật là mạnh miệng
Chương 85: C85: Hiện tại hối hận cũng đã muộn rồi
Chương 86: C86: Chuyện này sẽ không kết thúc đơn giản đâu
Chương 87: C87: Mau xin lỗi ngài diệp đi
Chương 88: C88: Không phải ông chủ tô nhận nhầm người chứ
Chương 89: C89: Đêm nay susan khó tránh khỏi kiếp nạn này sao
Chương 90: C90: Đây là mẹ tôi
Chương 91: C91: Hôm nay tao sẽ khiến mày phải trả giá đắt
Chương 92: C92: Người đẹp tuyệt trần
Chương 93: C93: Đừng giết tôi
Chương 94: C94: Cậu tránh xa con gái tôi ra
Chương 95: C95: Đúng là thần đầu tiên
Chương 96: C96: Có muốn ra ngoài uống một chén với mấy anh không
Chương 97: C97: Chui qua đi
Chương 98: C98: Yên tâm đi sau này bọn chúng không dám đến đâu
Chương 99: C99: Cậu có thể đứng lên rồi à
Chương 100: C100: Đúng là đẹp thật
Chương 101: C101: Chúng ta tới đó chào hỏi một phen
Chương 102: C102: Xem ra là tớ nhận sai người rồi
Chương 103: C103: Ông tự giải quyết cho tốt đi
Chương 104: C104: Cho tôi mười giây để dọn dẹp đống lộn xộn trước mắt này đã
Chương 105: C105: Quỷ tướng hiện thế
Chương 106: C106: Một cước phá trận
Chương 107: C107: Bọn họ tới rồi
Chương 108: C108: Tôi chỉ vừa mới đến sao các người đã muốn đi rồi
Chương 109: C109: Chắc là các ông không cần đâu nhỉ
Chương 110: C110: Ai tán thành ai phản đối
Chương 111: C111: Ai dám phản đối
Chương 112: C112: Diệp tiên sinh
Chương 113: C113: Lúc này
Chương 114: C114: Bọn họ nhìn về phía hai người
Chương 115: C115: Lớp trưởng đổng kiến
Chương 116: C116: Người nhà họ cát
Chương 117: C117: Cậu cũng biết tớ
Chương 118: C118: Mau buông tay
Chương 119: C119: Kết quả
Chương 120: C120: Cái gì
Chương sau