Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 90: C90: Đây là mẹ tôi
Chương trước
Chương 1: C1: Thiếu gia bị bỏ rơi trở về
Chương 2: C2: Thiên sứ báo thù
Chương 3: C3: Long vương lệnh
Chương 4: C4: Vật đổi sao dời
Chương 5: C5: Năm cái tát
Chương 6: C6: sau khi rời khỏi nhà họ diệp
Chương 7: C7: Có muốn tôi gọi người đến giúp không
Chương 8: C8: Thế nào rồi
Chương 9: C9: Nói đủ chưa
Chương 10: C10: Đánh người à
Chương 11: C11: Đương nhiên không thể được
Chương 12: C12: Xin hãy đi với tôi
Chương 13: C13: Thật đúng là ông cụ ấy
Chương 14: C14: Kiểu thân phận gì
Chương 15: C15: Lời cậu vừa nói là có ý gì
Chương 16: C16: Không ổn
Chương 17: C17: Vẫn quay lại biệt thự ngự long sao
Chương 18: C18: Điều đó có nghĩa là gì
Chương 19: C19: Được người thả đi sao
Chương 20: C20: Con dám
Chương 21: C21: Bố nuôi
Chương 22: C22: Ý của con là
Chương 23: C23: có người đến ư
Chương 24: C24: Họ là ai
Chương 25: C25: Diệp lâm chỉ ra một quyền
Chương 26: C26: Đến rồi còn muốn đi
Chương 27: C27: Không bao nhiêu
Chương 28: C28: Lần này mày chết chắc rồi
Chương 29: C29: Hôm nay sẽ cho cậu nếm thử kiếm
Chương 30: C30: Kim quang hộ thể
Chương 31: C31: Là thần thánh phương nào
Chương 32: C32: Cái gì
Chương 33: C33: Giấy chứng nhận
Chương 34: C34: Lại có người đến
Chương 35: C35: Quả là tre già măng mọc
Chương 36: C36: Có bị thương không
Chương 37: C37: Sắp không qua khỏi rồi
Chương 38: C38: Sát y thánh giải
Chương 39: C39: Con để tâm tới nơi đó một chút
Chương 40: C40: Kết quả đã nhìn thấy
Chương 41: C41: Tôi sẽ cố gắng hết sức
Chương 42: C42: Vị lưu thần y này rất lợi hại sao
Chương 43: C43: Thật là to gan
Chương 44: C44: Cậu đã phục chưa
Chương 45: C45: Không cần các người làm
Chương 46: C46: Chuyện gì thế
Chương 47: C47: Cha của tôi còn cứu được không
Chương 48: C48: Còn có thể cứu được sao
Chương 49: C49: Máu lưu thông
Chương 50: C50: Ông cụ thật sự sống lại rồi
Chương 51: C51: Tôi chỉ sống được
Chương 52: C52: Câu này có ý gì
Chương 53: C53: Cách đó gần như không thể làm
Chương 54: C54: Ví dụ một gốc cây linh chỉ hai trăm năm tuổi
Chương 55: C55: Có chuyện gì
Chương 56: C56: Thiên thông
Chương 57: C57: Häc long ư
Chương 58: C58: Hôm nay gặp lại
Chương 59: C59: Ông chủ hứa
Chương 60: C60: Cướp cũng tiêu chuẩn đạo đức riêng của cướp
Chương 61: C61: Mày dám phế tao
Chương 62: C62: Hỗn thế ma vương
Chương 63: C63: Tìm chết
Chương 64: C64: Xóa sổ nó là xong
Chương 65: C65: Sự kiên nhẫn của tao có giới hạn
Chương 66: C66: Chết sạch
Chương 67: C67: Hắc long vương ở đây
Chương 68: C68: Từ đại sư cố lên
Chương 69: C69: Cách
Chương 70: C70: Mày đoán xem
Chương 71: C71: Cung nghênh long vương
Chương 72: C72: Kẻ không chịu tới giết không tha
Chương 73: C73: Theo tôi vào xem xét tình hình
Chương 74: C74: Bị từ chối
Chương 75: C75: Bảo tôi dạy cho cậu một bài học
Chương 76: C76: Vương phàm
Chương 77: C77: Việc này dừng ở đây đi
Chương 78: C78: Tạm biệt
Chương 79: C79: Thiếu niên xuất anh hùng
Chương 80: C80: Chiến thần côn luân
Chương 81: C81: Tất cả chỉ là sự khởi đầu
Chương 82: C82: Vậy chúng tôi nên gọi là gì
Chương 83: C83: Anh họ
Chương 84: C84: Thật là mạnh miệng
Chương 85: C85: Hiện tại hối hận cũng đã muộn rồi
Chương 86: C86: Chuyện này sẽ không kết thúc đơn giản đâu
Chương 87: C87: Mau xin lỗi ngài diệp đi
Chương 88: C88: Không phải ông chủ tô nhận nhầm người chứ
Chương 89: C89: Đêm nay susan khó tránh khỏi kiếp nạn này sao
Chương 90: C90: Đây là mẹ tôi
Chương 91: C91: Hôm nay tao sẽ khiến mày phải trả giá đắt
Chương 92: C92: Người đẹp tuyệt trần
Chương 93: C93: Đừng giết tôi
Chương 94: C94: Cậu tránh xa con gái tôi ra
Chương 95: C95: Đúng là thần đầu tiên
Chương 96: C96: Có muốn ra ngoài uống một chén với mấy anh không
Chương 97: C97: Chui qua đi
Chương 98: C98: Yên tâm đi sau này bọn chúng không dám đến đâu
Chương 99: C99: Cậu có thể đứng lên rồi à
Chương 100: C100: Đúng là đẹp thật
Chương 101: C101: Chúng ta tới đó chào hỏi một phen
Chương 102: C102: Xem ra là tớ nhận sai người rồi
Chương 103: C103: Ông tự giải quyết cho tốt đi
Chương 104: C104: Cho tôi mười giây để dọn dẹp đống lộn xộn trước mắt này đã
Chương 105: C105: Quỷ tướng hiện thế
Chương 106: C106: Một cước phá trận
Chương 107: C107: Bọn họ tới rồi
Chương 108: C108: Tôi chỉ vừa mới đến sao các người đã muốn đi rồi
Chương 109: C109: Chắc là các ông không cần đâu nhỉ
Chương 110: C110: Ai tán thành ai phản đối
Chương 111: C111: Ai dám phản đối
Chương 112: C112: Diệp tiên sinh
Chương 113: C113: Lúc này
Chương 114: C114: Bọn họ nhìn về phía hai người
Chương 115: C115: Lớp trưởng đổng kiến
Chương 116: C116: Người nhà họ cát
Chương 117: C117: Cậu cũng biết tớ
Chương 118: C118: Mau buông tay
Chương 119: C119: Kết quả
Chương 120: C120: Cái gì
Chương sau
"Chúng ta đi thôi."
Diệp Lâm thấy bữa ăn gần như đã ăn xong.
Hơn nữa, hung quang phía trên đầu Susan ngày càng mạnh mẽ hơn.
Diệp Lâm dự định đích thân hộ tống cô ấy về nhà để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
“Được!” Susan đứng dậy chuẩn bị tính tiền. Kết quả lại phát hiện bữa ăn của họ là miễn phí. Diệp Lâm đưa Susan và rời khỏi tòa nhà Long Môn.
Lúc này, Kim Lũ Y, chỉ huy đội cận vệ Yến Kinh đang đứng bên ngoài từ rất xa cũng chú ý đến Diệp Lâm.
Nhìn thấy anh đi cùng một cô gái xinh đẹp, hai người vừa đi vừa cười nói, không khỏi nắm chặt tay, rất tức giận.
Nghĩ đến mẹ mình đã ngủ sâu dưới đất mà hung thủ gây án chỉ cần ngồi tù năm năm đã có thể bắt đầu lại cuộc sống tự do và hạnh phúc rồi.
"Hừ, tên khốn này! Sống thật là quá thoải mái!"
"Chờ một thời gian nữa tôi đỡ bận nhất định sẽ bắt anh lại!"
Kim Lũ Y nghiến răng nghiến lợi, yên lặng thề trong lòng.
"Cho dù đó là tội danh vô căn cứ, tôi cũng sẽ tống anh vào tù! Đó mới là nơi thuộc về những người như anh!"
Hai người vừa trò chuyện khắp trời nam đất bắc vừa thong thả bước đi trên đường.
Nhưng Diệp Lâm dọc đường quan sát, phát hiện khí đen trên đầu Susan không những không giảm bớt mà ngược lại càng ngày càng tụ lại.
Dường như vận rủi sắp ập đến bất cứ lúc nào.
Điều này không tốt... Diệp Lâm thầm nghĩ: Vốn tưởng rằng rời khỏi tòa nhà, thay đổi môi trường sẽ chuyển biến tốt hơn một chút.
Nhưng không ngờ nó lại trở nên tồi tệ hơn?
"Tôi gần về đến nhà rồi."
Ngay sau đó, Susan chỉ vào một ngã tư phía trước và nói: "Băng qua đường là đến tầng dưới nhà tôi."
"Cậu không cần tiễn nữa, tôi có thể tự mình trở về, cậu cũng nhanh chóng về nhà đi."
"Không được." Diệp Lâm lắc đầu: "Tôi phải đưa cậu đến dưới tâng nhà."
Kỳ thực nếu không phải quá đột ngột, tối nay Diệp Lâm rất muốn đưa cô ấy về nhà mình.
Như vậy thì dù có bất kể chuyện gì xảy ra, anh đều có thể hoá giải cho cô ấy trong thời gian sớm nhất.
“Không cần đâu.” Susan lịch sự nói: “Cậu không cần phải làm thế. Không sao đâu.”
Nhưng Diệp Lâm vẫn kiên trì lân nữa.
Đúng lúc này... tích tích!
Tiếng xe điện vang lên từ phía sau.
"San San, con tan làm rồi à?"
Chỉ thấy một người phụ nữ trung niên đi chiếc xe đạp điện mới toanh, chậm rãi tiến đến. Bà cũng nhìn lên nhìn xuống người đàn ông lạ mặt đang đi theo con gái mình.
“Mẹ!” Susan vẫy tay với người phụ nữ.
"Đây là ai?" Mẹ Tô tò mò hỏi, nghĩ thầm chàng trai này cũng khá đẹp trai, chẳng lẽ ngày đầu tiên đi làm mà con gái bà đã gặp được nam thần sao?
Quả nhiên là công ty lớn, phẩm chất đàn ông cũng rất cao.
“Mẹ, cậu ấy là Diệp Lâm, bạn học cấp ba của con.” Susan nói, giới thiệu với Diệp Lâm: “Đây là mẹ tôi.”
“Chào dì.” Diệp Lâm chủ động chào hỏi.
"Diệp Lâm?" Mẹ Tô vừa nghe nói người này không phải là đồng nghiệp cùng công ty với con gái bà mà là bạn học cấp ba từng ngồi tù sắc mặt đột nhiên thay đổi: “Cậu chính là Diệp Lâm đã ngồi tù năm năm lại bị đuổi khỏi nhà họ Diệp đó ư?”
"À, nghe nói cậu vừa mới được thả ra lại đánh nhau cùng người khác? Báo hại con gái tôi phải chạy khắp nơi nhờ vả quan hệ.”
Chương trước
Chương 1: C1: Thiếu gia bị bỏ rơi trở về
Chương 2: C2: Thiên sứ báo thù
Chương 3: C3: Long vương lệnh
Chương 4: C4: Vật đổi sao dời
Chương 5: C5: Năm cái tát
Chương 6: C6: sau khi rời khỏi nhà họ diệp
Chương 7: C7: Có muốn tôi gọi người đến giúp không
Chương 8: C8: Thế nào rồi
Chương 9: C9: Nói đủ chưa
Chương 10: C10: Đánh người à
Chương 11: C11: Đương nhiên không thể được
Chương 12: C12: Xin hãy đi với tôi
Chương 13: C13: Thật đúng là ông cụ ấy
Chương 14: C14: Kiểu thân phận gì
Chương 15: C15: Lời cậu vừa nói là có ý gì
Chương 16: C16: Không ổn
Chương 17: C17: Vẫn quay lại biệt thự ngự long sao
Chương 18: C18: Điều đó có nghĩa là gì
Chương 19: C19: Được người thả đi sao
Chương 20: C20: Con dám
Chương 21: C21: Bố nuôi
Chương 22: C22: Ý của con là
Chương 23: C23: có người đến ư
Chương 24: C24: Họ là ai
Chương 25: C25: Diệp lâm chỉ ra một quyền
Chương 26: C26: Đến rồi còn muốn đi
Chương 27: C27: Không bao nhiêu
Chương 28: C28: Lần này mày chết chắc rồi
Chương 29: C29: Hôm nay sẽ cho cậu nếm thử kiếm
Chương 30: C30: Kim quang hộ thể
Chương 31: C31: Là thần thánh phương nào
Chương 32: C32: Cái gì
Chương 33: C33: Giấy chứng nhận
Chương 34: C34: Lại có người đến
Chương 35: C35: Quả là tre già măng mọc
Chương 36: C36: Có bị thương không
Chương 37: C37: Sắp không qua khỏi rồi
Chương 38: C38: Sát y thánh giải
Chương 39: C39: Con để tâm tới nơi đó một chút
Chương 40: C40: Kết quả đã nhìn thấy
Chương 41: C41: Tôi sẽ cố gắng hết sức
Chương 42: C42: Vị lưu thần y này rất lợi hại sao
Chương 43: C43: Thật là to gan
Chương 44: C44: Cậu đã phục chưa
Chương 45: C45: Không cần các người làm
Chương 46: C46: Chuyện gì thế
Chương 47: C47: Cha của tôi còn cứu được không
Chương 48: C48: Còn có thể cứu được sao
Chương 49: C49: Máu lưu thông
Chương 50: C50: Ông cụ thật sự sống lại rồi
Chương 51: C51: Tôi chỉ sống được
Chương 52: C52: Câu này có ý gì
Chương 53: C53: Cách đó gần như không thể làm
Chương 54: C54: Ví dụ một gốc cây linh chỉ hai trăm năm tuổi
Chương 55: C55: Có chuyện gì
Chương 56: C56: Thiên thông
Chương 57: C57: Häc long ư
Chương 58: C58: Hôm nay gặp lại
Chương 59: C59: Ông chủ hứa
Chương 60: C60: Cướp cũng tiêu chuẩn đạo đức riêng của cướp
Chương 61: C61: Mày dám phế tao
Chương 62: C62: Hỗn thế ma vương
Chương 63: C63: Tìm chết
Chương 64: C64: Xóa sổ nó là xong
Chương 65: C65: Sự kiên nhẫn của tao có giới hạn
Chương 66: C66: Chết sạch
Chương 67: C67: Hắc long vương ở đây
Chương 68: C68: Từ đại sư cố lên
Chương 69: C69: Cách
Chương 70: C70: Mày đoán xem
Chương 71: C71: Cung nghênh long vương
Chương 72: C72: Kẻ không chịu tới giết không tha
Chương 73: C73: Theo tôi vào xem xét tình hình
Chương 74: C74: Bị từ chối
Chương 75: C75: Bảo tôi dạy cho cậu một bài học
Chương 76: C76: Vương phàm
Chương 77: C77: Việc này dừng ở đây đi
Chương 78: C78: Tạm biệt
Chương 79: C79: Thiếu niên xuất anh hùng
Chương 80: C80: Chiến thần côn luân
Chương 81: C81: Tất cả chỉ là sự khởi đầu
Chương 82: C82: Vậy chúng tôi nên gọi là gì
Chương 83: C83: Anh họ
Chương 84: C84: Thật là mạnh miệng
Chương 85: C85: Hiện tại hối hận cũng đã muộn rồi
Chương 86: C86: Chuyện này sẽ không kết thúc đơn giản đâu
Chương 87: C87: Mau xin lỗi ngài diệp đi
Chương 88: C88: Không phải ông chủ tô nhận nhầm người chứ
Chương 89: C89: Đêm nay susan khó tránh khỏi kiếp nạn này sao
Chương 90: C90: Đây là mẹ tôi
Chương 91: C91: Hôm nay tao sẽ khiến mày phải trả giá đắt
Chương 92: C92: Người đẹp tuyệt trần
Chương 93: C93: Đừng giết tôi
Chương 94: C94: Cậu tránh xa con gái tôi ra
Chương 95: C95: Đúng là thần đầu tiên
Chương 96: C96: Có muốn ra ngoài uống một chén với mấy anh không
Chương 97: C97: Chui qua đi
Chương 98: C98: Yên tâm đi sau này bọn chúng không dám đến đâu
Chương 99: C99: Cậu có thể đứng lên rồi à
Chương 100: C100: Đúng là đẹp thật
Chương 101: C101: Chúng ta tới đó chào hỏi một phen
Chương 102: C102: Xem ra là tớ nhận sai người rồi
Chương 103: C103: Ông tự giải quyết cho tốt đi
Chương 104: C104: Cho tôi mười giây để dọn dẹp đống lộn xộn trước mắt này đã
Chương 105: C105: Quỷ tướng hiện thế
Chương 106: C106: Một cước phá trận
Chương 107: C107: Bọn họ tới rồi
Chương 108: C108: Tôi chỉ vừa mới đến sao các người đã muốn đi rồi
Chương 109: C109: Chắc là các ông không cần đâu nhỉ
Chương 110: C110: Ai tán thành ai phản đối
Chương 111: C111: Ai dám phản đối
Chương 112: C112: Diệp tiên sinh
Chương 113: C113: Lúc này
Chương 114: C114: Bọn họ nhìn về phía hai người
Chương 115: C115: Lớp trưởng đổng kiến
Chương 116: C116: Người nhà họ cát
Chương 117: C117: Cậu cũng biết tớ
Chương 118: C118: Mau buông tay
Chương 119: C119: Kết quả
Chương 120: C120: Cái gì
Chương sau