Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 96: C96: Có muốn ra ngoài uống một chén với mấy anh không
Chương trước
Chương 1: C1: Thiếu gia bị bỏ rơi trở về
Chương 2: C2: Thiên sứ báo thù
Chương 3: C3: Long vương lệnh
Chương 4: C4: Vật đổi sao dời
Chương 5: C5: Năm cái tát
Chương 6: C6: sau khi rời khỏi nhà họ diệp
Chương 7: C7: Có muốn tôi gọi người đến giúp không
Chương 8: C8: Thế nào rồi
Chương 9: C9: Nói đủ chưa
Chương 10: C10: Đánh người à
Chương 11: C11: Đương nhiên không thể được
Chương 12: C12: Xin hãy đi với tôi
Chương 13: C13: Thật đúng là ông cụ ấy
Chương 14: C14: Kiểu thân phận gì
Chương 15: C15: Lời cậu vừa nói là có ý gì
Chương 16: C16: Không ổn
Chương 17: C17: Vẫn quay lại biệt thự ngự long sao
Chương 18: C18: Điều đó có nghĩa là gì
Chương 19: C19: Được người thả đi sao
Chương 20: C20: Con dám
Chương 21: C21: Bố nuôi
Chương 22: C22: Ý của con là
Chương 23: C23: có người đến ư
Chương 24: C24: Họ là ai
Chương 25: C25: Diệp lâm chỉ ra một quyền
Chương 26: C26: Đến rồi còn muốn đi
Chương 27: C27: Không bao nhiêu
Chương 28: C28: Lần này mày chết chắc rồi
Chương 29: C29: Hôm nay sẽ cho cậu nếm thử kiếm
Chương 30: C30: Kim quang hộ thể
Chương 31: C31: Là thần thánh phương nào
Chương 32: C32: Cái gì
Chương 33: C33: Giấy chứng nhận
Chương 34: C34: Lại có người đến
Chương 35: C35: Quả là tre già măng mọc
Chương 36: C36: Có bị thương không
Chương 37: C37: Sắp không qua khỏi rồi
Chương 38: C38: Sát y thánh giải
Chương 39: C39: Con để tâm tới nơi đó một chút
Chương 40: C40: Kết quả đã nhìn thấy
Chương 41: C41: Tôi sẽ cố gắng hết sức
Chương 42: C42: Vị lưu thần y này rất lợi hại sao
Chương 43: C43: Thật là to gan
Chương 44: C44: Cậu đã phục chưa
Chương 45: C45: Không cần các người làm
Chương 46: C46: Chuyện gì thế
Chương 47: C47: Cha của tôi còn cứu được không
Chương 48: C48: Còn có thể cứu được sao
Chương 49: C49: Máu lưu thông
Chương 50: C50: Ông cụ thật sự sống lại rồi
Chương 51: C51: Tôi chỉ sống được
Chương 52: C52: Câu này có ý gì
Chương 53: C53: Cách đó gần như không thể làm
Chương 54: C54: Ví dụ một gốc cây linh chỉ hai trăm năm tuổi
Chương 55: C55: Có chuyện gì
Chương 56: C56: Thiên thông
Chương 57: C57: Häc long ư
Chương 58: C58: Hôm nay gặp lại
Chương 59: C59: Ông chủ hứa
Chương 60: C60: Cướp cũng tiêu chuẩn đạo đức riêng của cướp
Chương 61: C61: Mày dám phế tao
Chương 62: C62: Hỗn thế ma vương
Chương 63: C63: Tìm chết
Chương 64: C64: Xóa sổ nó là xong
Chương 65: C65: Sự kiên nhẫn của tao có giới hạn
Chương 66: C66: Chết sạch
Chương 67: C67: Hắc long vương ở đây
Chương 68: C68: Từ đại sư cố lên
Chương 69: C69: Cách
Chương 70: C70: Mày đoán xem
Chương 71: C71: Cung nghênh long vương
Chương 72: C72: Kẻ không chịu tới giết không tha
Chương 73: C73: Theo tôi vào xem xét tình hình
Chương 74: C74: Bị từ chối
Chương 75: C75: Bảo tôi dạy cho cậu một bài học
Chương 76: C76: Vương phàm
Chương 77: C77: Việc này dừng ở đây đi
Chương 78: C78: Tạm biệt
Chương 79: C79: Thiếu niên xuất anh hùng
Chương 80: C80: Chiến thần côn luân
Chương 81: C81: Tất cả chỉ là sự khởi đầu
Chương 82: C82: Vậy chúng tôi nên gọi là gì
Chương 83: C83: Anh họ
Chương 84: C84: Thật là mạnh miệng
Chương 85: C85: Hiện tại hối hận cũng đã muộn rồi
Chương 86: C86: Chuyện này sẽ không kết thúc đơn giản đâu
Chương 87: C87: Mau xin lỗi ngài diệp đi
Chương 88: C88: Không phải ông chủ tô nhận nhầm người chứ
Chương 89: C89: Đêm nay susan khó tránh khỏi kiếp nạn này sao
Chương 90: C90: Đây là mẹ tôi
Chương 91: C91: Hôm nay tao sẽ khiến mày phải trả giá đắt
Chương 92: C92: Người đẹp tuyệt trần
Chương 93: C93: Đừng giết tôi
Chương 94: C94: Cậu tránh xa con gái tôi ra
Chương 95: C95: Đúng là thần đầu tiên
Chương 96: C96: Có muốn ra ngoài uống một chén với mấy anh không
Chương 97: C97: Chui qua đi
Chương 98: C98: Yên tâm đi sau này bọn chúng không dám đến đâu
Chương 99: C99: Cậu có thể đứng lên rồi à
Chương 100: C100: Đúng là đẹp thật
Chương 101: C101: Chúng ta tới đó chào hỏi một phen
Chương 102: C102: Xem ra là tớ nhận sai người rồi
Chương 103: C103: Ông tự giải quyết cho tốt đi
Chương 104: C104: Cho tôi mười giây để dọn dẹp đống lộn xộn trước mắt này đã
Chương 105: C105: Quỷ tướng hiện thế
Chương 106: C106: Một cước phá trận
Chương 107: C107: Bọn họ tới rồi
Chương 108: C108: Tôi chỉ vừa mới đến sao các người đã muốn đi rồi
Chương 109: C109: Chắc là các ông không cần đâu nhỉ
Chương 110: C110: Ai tán thành ai phản đối
Chương 111: C111: Ai dám phản đối
Chương 112: C112: Diệp tiên sinh
Chương 113: C113: Lúc này
Chương 114: C114: Bọn họ nhìn về phía hai người
Chương 115: C115: Lớp trưởng đổng kiến
Chương 116: C116: Người nhà họ cát
Chương 117: C117: Cậu cũng biết tớ
Chương 118: C118: Mau buông tay
Chương 119: C119: Kết quả
Chương 120: C120: Cái gì
Chương sau
Lúc này ở phía bên kia đường, Diệp Lâm rảo bước dưới bầu trời đầy sao cùng ánh trăng dịu dàng.
Anh vừa muốn gọi một chiếc taxi để trở về biệt thự: thì lại đột nhiên dừng chân lại, nhìn về phía cửa hàng
bán hoa ở phía đối diện đường.
Chỉ thấy một cô gái trẻ trung xinh đẹp ngồi trên xe lăn đang tiễn một vị khách đi.
“Là cô ấy... Thế mà chân của cô ấy lại...” Ánh mắt Diệp Lâm trở nên u ám.
Vụ tai nạn năm đó, một người chết bảy người bị thương.
Ngoại trừ mẹ của Kim Lũ Y chết thì còn có bảy người khác bị thương.
Mà cô gái ngồi trên xe lăn đang bán hoa kia cũng là một trong số những người bị hại.
“Haiz...”
Diệp Lâm thở dài.
Tuy rằng vụ tai nạn đó không phải do anh gây ra, nhưng trong âm mưu này có rất nhiều người vô tội bị liên lụy.
Diệp Lâm nhớ cô gái kia tên là Trần Thơ Nhã, tuổi sấp xỉ mình.
Lúc đó chân của cô bị thương nặng, không nghĩ tới cô lại trở thành kẻ tàn tật.
Diệp Lâm đang định cất bước qua đó giúp cô chữa trị vết thương ở chân. Lấy y thuật hiện tại của anh, trị liệu một cái chân bị phế chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức. Thế nhưng mới đi được một nửa anh lại dừng chân lại.
“Có lẽ cô ấy không muốn nhìn thấy mình đâu...”. Trải 𝔫ghiệ𝐦 đọc tr𝘶yệ𝔫 số 1 tại # T R 𝘶 M T R U Y E N.V𝔫 #
Giống như Kim Lũ Y, trong mắt người bị hại năm đó Diệp Lâm chính là kẻ gây họa không thể tha thứ được.
Cho dù Diệp Lâm có lòng muốn trị liệu cho cô, cô cũng chưa chắc sẽ vui mừng.
“Haiz thôi bỏ đi.” Diệp Lâm cười khổ lắc đầu: “Đợi ngày sau khi mọi chuyện sáng tỏ, mình lại tới trị liệu cho cô ấy sau vậy.”
Chính vào lúc Diệp Lâm đang chuẩn bị rời đi thì Trần Thơ Nhã ở phía đối diện cũng chuẩn bị đóng cửa hàng.
Mấy năm nay nởi vì cô thành kẻ tàn phế cho nên không thể nào đi tìm việc được, bạn bè thân thích với những người tốt bụng có lòng trợ giúp giúp cô mở một cửa hàng bán hoa, miễn cưỡng duy trì kế sinh nhai cô mới không đến nỗi chết đói.
Thế nhưng Trần Thơ Nhã đột nhiên cảm giác được xe lăn của mình bắt đầu mất khống chế chạy lùi về phía sau.
Trần Thơ Nhã sợ hãi kêu lên, nắm chặt xe lăn, suýt chút nữa đã ngã trên mặt đất.
Bên tai lại truyền tới một tràng cười khoái chí.
Trần Thơ Nhã dừng xe lăn quay đầu nhìn lại, là mấy thanh nhiên tóc vàng cả người nồng nặc mùi rượu đang trêu chọc cô.
Ban nấy là do bọn họ kéo xe lăn của cô về phía sau.
“Cô chính là Tây thi của cửa hàng bán hoa này à?” Thanh niên tóc vàng nhìn Trần Thơ Nhã bằng ánh mắt mờ ám, trong mắt gã lóe lên chút king ngạc, nhưng phần nhiều là tiếc hận: “Quả nhiên là một người đẹp! Ai da, đáng tiếc là một người què!”
“Chỉ cần gương mặt xinh đẹp, dáng người chuẩn, chân có què hay không cũng không sao... Lại có mấy. người mở miệng trêu đùa.
Trần Thơ Nhã cực kỳ bực bội, cô không phản ứng lại đám lưu manh đó, tiếp tục di chuyển xe lăn muốn trốn vào trong tiệm.
“Ai nha, người đẹp à, đừng có đi nha.” Thanh niên tóc vàng túm chặt lấy xe lăn, cưỡng ép giữ cô lại: “Có muốn ra ngoài uống một chén với mấy anh không?”
Chương trước
Chương 1: C1: Thiếu gia bị bỏ rơi trở về
Chương 2: C2: Thiên sứ báo thù
Chương 3: C3: Long vương lệnh
Chương 4: C4: Vật đổi sao dời
Chương 5: C5: Năm cái tát
Chương 6: C6: sau khi rời khỏi nhà họ diệp
Chương 7: C7: Có muốn tôi gọi người đến giúp không
Chương 8: C8: Thế nào rồi
Chương 9: C9: Nói đủ chưa
Chương 10: C10: Đánh người à
Chương 11: C11: Đương nhiên không thể được
Chương 12: C12: Xin hãy đi với tôi
Chương 13: C13: Thật đúng là ông cụ ấy
Chương 14: C14: Kiểu thân phận gì
Chương 15: C15: Lời cậu vừa nói là có ý gì
Chương 16: C16: Không ổn
Chương 17: C17: Vẫn quay lại biệt thự ngự long sao
Chương 18: C18: Điều đó có nghĩa là gì
Chương 19: C19: Được người thả đi sao
Chương 20: C20: Con dám
Chương 21: C21: Bố nuôi
Chương 22: C22: Ý của con là
Chương 23: C23: có người đến ư
Chương 24: C24: Họ là ai
Chương 25: C25: Diệp lâm chỉ ra một quyền
Chương 26: C26: Đến rồi còn muốn đi
Chương 27: C27: Không bao nhiêu
Chương 28: C28: Lần này mày chết chắc rồi
Chương 29: C29: Hôm nay sẽ cho cậu nếm thử kiếm
Chương 30: C30: Kim quang hộ thể
Chương 31: C31: Là thần thánh phương nào
Chương 32: C32: Cái gì
Chương 33: C33: Giấy chứng nhận
Chương 34: C34: Lại có người đến
Chương 35: C35: Quả là tre già măng mọc
Chương 36: C36: Có bị thương không
Chương 37: C37: Sắp không qua khỏi rồi
Chương 38: C38: Sát y thánh giải
Chương 39: C39: Con để tâm tới nơi đó một chút
Chương 40: C40: Kết quả đã nhìn thấy
Chương 41: C41: Tôi sẽ cố gắng hết sức
Chương 42: C42: Vị lưu thần y này rất lợi hại sao
Chương 43: C43: Thật là to gan
Chương 44: C44: Cậu đã phục chưa
Chương 45: C45: Không cần các người làm
Chương 46: C46: Chuyện gì thế
Chương 47: C47: Cha của tôi còn cứu được không
Chương 48: C48: Còn có thể cứu được sao
Chương 49: C49: Máu lưu thông
Chương 50: C50: Ông cụ thật sự sống lại rồi
Chương 51: C51: Tôi chỉ sống được
Chương 52: C52: Câu này có ý gì
Chương 53: C53: Cách đó gần như không thể làm
Chương 54: C54: Ví dụ một gốc cây linh chỉ hai trăm năm tuổi
Chương 55: C55: Có chuyện gì
Chương 56: C56: Thiên thông
Chương 57: C57: Häc long ư
Chương 58: C58: Hôm nay gặp lại
Chương 59: C59: Ông chủ hứa
Chương 60: C60: Cướp cũng tiêu chuẩn đạo đức riêng của cướp
Chương 61: C61: Mày dám phế tao
Chương 62: C62: Hỗn thế ma vương
Chương 63: C63: Tìm chết
Chương 64: C64: Xóa sổ nó là xong
Chương 65: C65: Sự kiên nhẫn của tao có giới hạn
Chương 66: C66: Chết sạch
Chương 67: C67: Hắc long vương ở đây
Chương 68: C68: Từ đại sư cố lên
Chương 69: C69: Cách
Chương 70: C70: Mày đoán xem
Chương 71: C71: Cung nghênh long vương
Chương 72: C72: Kẻ không chịu tới giết không tha
Chương 73: C73: Theo tôi vào xem xét tình hình
Chương 74: C74: Bị từ chối
Chương 75: C75: Bảo tôi dạy cho cậu một bài học
Chương 76: C76: Vương phàm
Chương 77: C77: Việc này dừng ở đây đi
Chương 78: C78: Tạm biệt
Chương 79: C79: Thiếu niên xuất anh hùng
Chương 80: C80: Chiến thần côn luân
Chương 81: C81: Tất cả chỉ là sự khởi đầu
Chương 82: C82: Vậy chúng tôi nên gọi là gì
Chương 83: C83: Anh họ
Chương 84: C84: Thật là mạnh miệng
Chương 85: C85: Hiện tại hối hận cũng đã muộn rồi
Chương 86: C86: Chuyện này sẽ không kết thúc đơn giản đâu
Chương 87: C87: Mau xin lỗi ngài diệp đi
Chương 88: C88: Không phải ông chủ tô nhận nhầm người chứ
Chương 89: C89: Đêm nay susan khó tránh khỏi kiếp nạn này sao
Chương 90: C90: Đây là mẹ tôi
Chương 91: C91: Hôm nay tao sẽ khiến mày phải trả giá đắt
Chương 92: C92: Người đẹp tuyệt trần
Chương 93: C93: Đừng giết tôi
Chương 94: C94: Cậu tránh xa con gái tôi ra
Chương 95: C95: Đúng là thần đầu tiên
Chương 96: C96: Có muốn ra ngoài uống một chén với mấy anh không
Chương 97: C97: Chui qua đi
Chương 98: C98: Yên tâm đi sau này bọn chúng không dám đến đâu
Chương 99: C99: Cậu có thể đứng lên rồi à
Chương 100: C100: Đúng là đẹp thật
Chương 101: C101: Chúng ta tới đó chào hỏi một phen
Chương 102: C102: Xem ra là tớ nhận sai người rồi
Chương 103: C103: Ông tự giải quyết cho tốt đi
Chương 104: C104: Cho tôi mười giây để dọn dẹp đống lộn xộn trước mắt này đã
Chương 105: C105: Quỷ tướng hiện thế
Chương 106: C106: Một cước phá trận
Chương 107: C107: Bọn họ tới rồi
Chương 108: C108: Tôi chỉ vừa mới đến sao các người đã muốn đi rồi
Chương 109: C109: Chắc là các ông không cần đâu nhỉ
Chương 110: C110: Ai tán thành ai phản đối
Chương 111: C111: Ai dám phản đối
Chương 112: C112: Diệp tiên sinh
Chương 113: C113: Lúc này
Chương 114: C114: Bọn họ nhìn về phía hai người
Chương 115: C115: Lớp trưởng đổng kiến
Chương 116: C116: Người nhà họ cát
Chương 117: C117: Cậu cũng biết tớ
Chương 118: C118: Mau buông tay
Chương 119: C119: Kết quả
Chương 120: C120: Cái gì
Chương sau