Ly Hôn Đi Thật Sự Tưởng Tôi Là Con Cóc Ghẻ À
Chương 41: C41: Trên đời không có con đường nào là vô ích cả
Chương trước
Chương 1: C1: Để anh ta biến mất
Chương 2: C2: Ông vẫn còn sống à
Chương 3: C3: Tay trắng ra đi
Chương 4: C4: Cậu ấm quay về
Chương 5: C5: Của hồi môn không hề ít
Chương 6: C6: Nhanh như vậy đã bắt đầu diễn rồi sao
Chương 7: C7: Quân tử giấu vũ khí
Chương 8: C8: Ly hôn
Chương 9: C9: Trả đũa
Chương 10: C10: Tiểu thanh
Chương 11: C11: Tiệc sinh nhật
Chương 12: C12: Tiệc sinh nhật 2
Chương 13: C13: Tiệc sinh nhật 3
Chương 14: C14: Ổn định công ty
Chương 15: C15: Ôi thượng đế của tôi
Chương 16: C16: Ai mà dũng cảm đến như vậy
Chương 17: C17: Không muốn gặp anh
Chương 18: C18: Vô liêm sỉ
Chương 19: C19: Cầu xin tôi
Chương 20: C20: Có phải là nhà họ cao không
Chương 21: C21: Chú yêu quái
Chương 22: C22: Ý của anh là gì thế
Chương 23: C23: Mau đến nhìn một chút đi
Chương 24: C24: Sếp triệu
Chương 25: C25: Nửa phút trước
Chương 26: C26: Còn chưa đủ
Chương 27: C27: Sao cũng được
Chương 28: C28: Vậy thì tại sao trước đây anh lại đi chạy didi
Chương 29: C29: Cao chấn thanh đâu
Chương 30: C30: Tên hề sao
Chương 31: C31: Tôi biết rồi
Chương 32: C32: Không nghi ngờ cha
Chương 33: C33: Mỗi lời nói đều tựa châu ngọc
Chương 34: C34: Cô ta có thể nhận ra rằng sở vũ hiên
Chương 35: C35: Miệng lưỡi sắc bén
Chương 36: C36: Ghen à
Chương 37: C37: Xong chưa
Chương 38: C38: Chỉ một người
Chương 39: C39: Báo cảnh sát
Chương 40: C40: Xảy ra chuyện gì
Chương 41: C41: Trên đời không có con đường nào là vô ích cả
Chương 42: C42: Say rồi hả
Chương 43: C43: Đừng gọi tôi như vậy
Chương 44: C44: Anh đừng chạm vào tôi
Chương 45: C45: Đừng gọi tôi như vậy
Chương 46: C46: Khi tỉnh lại thì đã hơn chín giờ rồi
Chương 47: C47: Sinh lão bệnh tử
Chương 48: C48: Tín hiệu không tốt sao
Chương 49: C49: Trần đình đâu
Chương 50: C50: Các bệnh viện khác có cơ hội hơn không
Chương 51: C51: Trần đình đâu
Chương 52: C52: Cô gái ngốc
Chương 53: C53: Rất thông minh
Chương 54: C54: Phải quỳ nửa tiếng
Chương 55: C55: Mắt thấy đã sắp hai giờ
Chương 56: C56: Mọi người cười khẽ một tràng
Chương 57: C57: Vâng thưa sếp
Chương 58: C58: Tôi không ngại
Chương 59: C59: Gần chạng vạng tối
Chương 60: C60: Vậy tôi đi đây
Chương 61: C61: Tôi là cảnh sát
Chương 62: C62: Có ý gì
Chương 63: C63: Chúng ta là vợ chồng hợp pháp
Chương 64: C64: Cứ tiếp tục nói đi
Chương 65: C65: Sao thế
Chương 66: C66: Tối qua tôi đã nhận được
Chương 67: C67: Tối thứ sáu cô cũng có tiết à
Chương 68: C68: Mua cho tôi à
Chương 69: C69: Điều đáng ngạc nhiên
Chương 70: C70: Khi nào anh về
Chương 71: C71: Đức hạnh
Chương 72: C72: Vậy thì ăn nhanh đi
Chương 73: C73: Không xong rồi
Chương 74: C74: Có chuyện gì vậy
Chương 75: C75: Chờ đã
Chương 76: C76: Ông ngoại
Chương 77: C77: Tôi biết hết cả rồi
Chương 78: C78: Đừng gọi tôi là chị dâu
Chương 79: C79: Sếp sở
Chương 80: C80: Đây là số mệnh của tôi mà
Chương 81: C81: Hôm nay anh sẽ bị đánh sao
Chương 82: C82: Còn cô nữa
Chương 83: C83: Với nữ minh tinh kia phải không
Chương 84: C84: Sở vũ hiên buồn cười
Chương 85: C85: Cảm ơn
Chương 86: C86: Cậu nỡ à
Chương 87: C87: Tổng giám đốc kim
Chương 88: C88: Cái gì mà tự phạt chứ
Chương 89: C89: Còn chưa uống đủ hả
Chương 90: C90: Sếp sở
Chương 91: C91: Sếp sở nói đùa rồi
Chương 92: C92: Sao thế
Chương 93: C93: Trên đường đi
Chương 94: C94: Đang nói
Chương 95: C95: Mãi mới có tiến triển
Chương 96: C96: Tao cũng không có tín hiệu
Chương 97: C97: Chưa từng gặp
Chương 98: C98: Nhất quyết phải thế à
Chương 99: C99: Buổi tối mười một giờ
Chương 100: C100: Ôi rất buồn bực
Chương 101: C101: Có điều sau đó
Chương 102: C102: Lão ngũ bĩu môi
Chương 103: C103: Tiểu thanh cắn môi
Chương 104: C104: Chỉ có thể làm từng bước
Chương 105: C105: Cậu tiếp tục đi
Chương 106: C106: Sở vũ hiên
Chương 107: C107: Bác sĩ tâm lý
Chương 108: C108: Sao hôm nay sếp sở lại không tới vậy
Chương 109: C109: Đại mỹ nhân của tớ à
Chương 110: C110: Lão nhị là một người thành thật
Chương 111: C111: Trước sự dẫn dắt của cô ấy
Chương 112: C112: Chu tiểu nhược câm nín
Chương 113: C113: Đúng thật là
Chương 114: C114: Cầm hai xấp giấy trắng
Chương 115: C115: Một giờ sáng
Chương 116: C116: Tạm biệt ư
Chương 117: C117: Nghĩ đến đây
Chương 118: C118: Giỏi đấy
Chương 119: C119: Gặp ma rồi
Chương 120: C120: Đồng chí cảnh sát đáp
Chương 121: C121: Sếp sở ư
Chương 122: C122: Con gái tôi chết không nhắm mắt mà
Chương 123: C123: Người đâu rồi
Chương 124: C124: Ra tay
Chương 125: C125: Tên súc vật nhà mày
Chương 126: C126: Tạm thời không có
Chương 128: C128: Là có mục đích khác
Chương 129: C129: Trong lối thoát hiểm
Chương 130: C130: Không hiểu sao lại chơi trò mất tích
Chương 131: C131: Mãi đến vừa rồi
Chương 132: C132: Mọi người ơi
Chương 133: C133: Hủy bỏ hành động
Chương 134: C134: Đang lúc ông ta tức tối
Chương 135: C135: Tôi thử xem
Chương 136: C136: Tôi hiểu
Chương 137: C137: Cuối cùng
Chương 138: C138: Truyền thông thanh nhã
Chương 139: C139: Chuyện này
Chương 140: C140: Ảnh của thanh lộ đâu
Chương 141: C141: Cậu bị thương ở đâu
Chương 142: C142: Sở vũ hiên hít thở sâu
Chương 143: C143: Vừa dứt lời
Chương 144: C144: Trong thời gian này
Chương 145: C145: Không chỉ điện thoại
Chương 146: C146: Biết rồi
Chương 147: C147: Thanh lộ dừng chân lại
Chương 148: C148: Sở mộc hàm im lặng
Chương 149: C149: Anh rể
Chương 150: C150: Đi chết đi
Chương sau
Đồn cảnh sát Thành Bắc.
Một vị cảnh sát già đưa hai người Sở Vũ Hiên đi vào phòng tiếp dân để làm việc, cảnh sát trực ban liếc mắt một cái, hỏi: “Thầy ơi, hai người này xảy ra chuyện gì vậy?”
Vị cảnh sát già liếc mắt nói: “Chỉ là mâu thuẫn nhỏ, cậu mập này bị đánh.”
Người cảnh sát trực ban nhìn hai người, vừa tức giận vừa buồn cười: “Tôi thấy hai người cũng hai mươi mấy tuổi rồi đúng không? Đang ăn Tết mà chút chuyện vậy thôi cũng làm ồn ào đến tận đây sao?”
Vị cảnh sát già tức giận nói: “Chứ gì nữa? Một người thì ồn ào đòi bồi thường tiền, một người lại sống chết không muốn trả, cứ đòi đến đây để nói lý lẽ, tôi đã tận tình khuyên bảo cả buổi nhưng mà cuối cùng vẫn là đàn gảy tai trâu! Ôi…!”
Lão Tam vặn cổ, hùng hổ nói: “Tôi mặc kệ, bồi thường tiền cho tôi.”
Sở Vũ Hiên liếc mắt về phía Trần Cường đang ủ rũ ngồi ở một góc của phòng tiếp dân, thản nhiên nói: “Được thôi, tưởng tôi sợ cậu sao,
nói đi, cậu muốn tôi bồi thường cho cậu bao nhiêu tiền đây?”
Vị cảnh sát già: “?”
“Tôi nói này, cái tính tình ngang ngược của anh lúc nãy ở đâu rồi hả? Sao vừa đến đây anh đã chịu thua thế?”
Vẻ mặt của Sở Vũ Hiên đầy chân thành: “Tôi làm sai, đến chỗ các chú thì chột dạ thôi.”
Lão Tam bĩu môi: “Vậy thì… Anh định bồi thường cho tôi bao nhiêu đây?”
Sở Vũ Hiên cạn lời, thầm nghĩ tên ngốc này đúng là không phù hợp để diên kịch, thuận miệng nói: “Đồ ngốc.”
Lão Tam: “Được thôi! Quyết định như vậy đi! Lát nữa chuyển tiền sang WeChat của tôi, tôi… tôi đi trước đã!”
VỊ cảnh sát già: Đùa gì vậy trời?
Người cảnh sát trực ban hơi bất ngờ: “Hóa ra hai người quen nhau sao? Cái quái gì đây?”
VỊ cảnh sát già thở dài, giải thích nói: “Hai anh em tranh luận xem đội tuyển quốc gia có phải là đồ vô dụng hay không, cãi nhau đến tận đây luôn.”
Cảnh sát trực ban:…
Đầu óc có vấn đề sao? Chủ đề này thì có gì mà phải tranh cãi vậy chứ?
Sở Vũ Hiên giả vờ đứng dậy rời đi, khi đi qua băng ghế ở phòng tiếp dân thì kỉnh ngạc nói: “ôỉ? Trần Cường? Cậu ở đây làm gì vậy?1′
Trần Cường cúi đầu xuống, không biết đang suy nghĩ cái gì, hai tay nắm chặt, mạch máu nổi lên, cơ thể hơi run rây.
“Trần Cường?1′ Sở Vũ Hiên lại gọi một tiếng.
Lúc này Trần Cường mới ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt trắng như tờ giây, khóe môi bị cắn đến mức chảy máu, khi hai mắt đỏ tươi nhìn thấy Sở Vũ Hiên thì bỗng nhiên hơi sửng sốt, nghi hoặc hỏi: “Vũ Hiên? Sao cậu lại ở đây?”
Sở Vũ Hiên tiện thể ngồi xuống bên cạnh anh ta, nói một cách giận dữ: “Thôi, đừng nói nữa, đánh nhau với người khác một trận”
“À…” Trần Cường lên tiếng, không nói gì thêm nữa, ánh mắt ngây dại ra nhìn chằm chằm vào mặt đất.
“Này, cậu sao vậy?” Sở Vũ Hiên vỗ cánh tay của anh ta: “Đã có chuyện gì xảy ra hay sao?”
“Không… Không có việc gì đâu.”
“Không có việc gì thì cậu đến đây làm gì?” Sở Vũ Hiên tỏ vẻ trách cứ, thân thiết nói: “Chẳng lẽ có người nào đến quán của cậu làm loạn sao? Nói cho tôi nghe chút đỉ, tôi có thể giúp cậu!”
Vị cảnh sát già: “Này? Cậu ở đây làm gì? Nhanh về nhà đỉ, đừng ở chỗ này gây thêm phiền phức nữa!”
Sở Vũ Hiên:…
Trần Cường lắp ba lắp bắp nói: “Không… Không có việc gì đâu, Vũ Hiên, cậu cứ đi đi.”
“Cường Tử, cậu không xem tôi là bạn bè đúng không? Nhìn mặt của cậu như thế mà lại bảo là không có việc gì sao? Đừng lừa tôỉ, cậu biết là tôi chắc chắn có thể giúp được cậu mà.” Sở Vũ Hiên nói rất chắc chắn.
Vừa dứt lời, em gái của Trần Cường là Trần Đình và vợ của anh ta bị một người cảnh sát dẫn ra khỏi văn phòng, chắc là vừa mới ghi lời khai xong.
Chương trước
Chương 1: C1: Để anh ta biến mất
Chương 2: C2: Ông vẫn còn sống à
Chương 3: C3: Tay trắng ra đi
Chương 4: C4: Cậu ấm quay về
Chương 5: C5: Của hồi môn không hề ít
Chương 6: C6: Nhanh như vậy đã bắt đầu diễn rồi sao
Chương 7: C7: Quân tử giấu vũ khí
Chương 8: C8: Ly hôn
Chương 9: C9: Trả đũa
Chương 10: C10: Tiểu thanh
Chương 11: C11: Tiệc sinh nhật
Chương 12: C12: Tiệc sinh nhật 2
Chương 13: C13: Tiệc sinh nhật 3
Chương 14: C14: Ổn định công ty
Chương 15: C15: Ôi thượng đế của tôi
Chương 16: C16: Ai mà dũng cảm đến như vậy
Chương 17: C17: Không muốn gặp anh
Chương 18: C18: Vô liêm sỉ
Chương 19: C19: Cầu xin tôi
Chương 20: C20: Có phải là nhà họ cao không
Chương 21: C21: Chú yêu quái
Chương 22: C22: Ý của anh là gì thế
Chương 23: C23: Mau đến nhìn một chút đi
Chương 24: C24: Sếp triệu
Chương 25: C25: Nửa phút trước
Chương 26: C26: Còn chưa đủ
Chương 27: C27: Sao cũng được
Chương 28: C28: Vậy thì tại sao trước đây anh lại đi chạy didi
Chương 29: C29: Cao chấn thanh đâu
Chương 30: C30: Tên hề sao
Chương 31: C31: Tôi biết rồi
Chương 32: C32: Không nghi ngờ cha
Chương 33: C33: Mỗi lời nói đều tựa châu ngọc
Chương 34: C34: Cô ta có thể nhận ra rằng sở vũ hiên
Chương 35: C35: Miệng lưỡi sắc bén
Chương 36: C36: Ghen à
Chương 37: C37: Xong chưa
Chương 38: C38: Chỉ một người
Chương 39: C39: Báo cảnh sát
Chương 40: C40: Xảy ra chuyện gì
Chương 41: C41: Trên đời không có con đường nào là vô ích cả
Chương 42: C42: Say rồi hả
Chương 43: C43: Đừng gọi tôi như vậy
Chương 44: C44: Anh đừng chạm vào tôi
Chương 45: C45: Đừng gọi tôi như vậy
Chương 46: C46: Khi tỉnh lại thì đã hơn chín giờ rồi
Chương 47: C47: Sinh lão bệnh tử
Chương 48: C48: Tín hiệu không tốt sao
Chương 49: C49: Trần đình đâu
Chương 50: C50: Các bệnh viện khác có cơ hội hơn không
Chương 51: C51: Trần đình đâu
Chương 52: C52: Cô gái ngốc
Chương 53: C53: Rất thông minh
Chương 54: C54: Phải quỳ nửa tiếng
Chương 55: C55: Mắt thấy đã sắp hai giờ
Chương 56: C56: Mọi người cười khẽ một tràng
Chương 57: C57: Vâng thưa sếp
Chương 58: C58: Tôi không ngại
Chương 59: C59: Gần chạng vạng tối
Chương 60: C60: Vậy tôi đi đây
Chương 61: C61: Tôi là cảnh sát
Chương 62: C62: Có ý gì
Chương 63: C63: Chúng ta là vợ chồng hợp pháp
Chương 64: C64: Cứ tiếp tục nói đi
Chương 65: C65: Sao thế
Chương 66: C66: Tối qua tôi đã nhận được
Chương 67: C67: Tối thứ sáu cô cũng có tiết à
Chương 68: C68: Mua cho tôi à
Chương 69: C69: Điều đáng ngạc nhiên
Chương 70: C70: Khi nào anh về
Chương 71: C71: Đức hạnh
Chương 72: C72: Vậy thì ăn nhanh đi
Chương 73: C73: Không xong rồi
Chương 74: C74: Có chuyện gì vậy
Chương 75: C75: Chờ đã
Chương 76: C76: Ông ngoại
Chương 77: C77: Tôi biết hết cả rồi
Chương 78: C78: Đừng gọi tôi là chị dâu
Chương 79: C79: Sếp sở
Chương 80: C80: Đây là số mệnh của tôi mà
Chương 81: C81: Hôm nay anh sẽ bị đánh sao
Chương 82: C82: Còn cô nữa
Chương 83: C83: Với nữ minh tinh kia phải không
Chương 84: C84: Sở vũ hiên buồn cười
Chương 85: C85: Cảm ơn
Chương 86: C86: Cậu nỡ à
Chương 87: C87: Tổng giám đốc kim
Chương 88: C88: Cái gì mà tự phạt chứ
Chương 89: C89: Còn chưa uống đủ hả
Chương 90: C90: Sếp sở
Chương 91: C91: Sếp sở nói đùa rồi
Chương 92: C92: Sao thế
Chương 93: C93: Trên đường đi
Chương 94: C94: Đang nói
Chương 95: C95: Mãi mới có tiến triển
Chương 96: C96: Tao cũng không có tín hiệu
Chương 97: C97: Chưa từng gặp
Chương 98: C98: Nhất quyết phải thế à
Chương 99: C99: Buổi tối mười một giờ
Chương 100: C100: Ôi rất buồn bực
Chương 101: C101: Có điều sau đó
Chương 102: C102: Lão ngũ bĩu môi
Chương 103: C103: Tiểu thanh cắn môi
Chương 104: C104: Chỉ có thể làm từng bước
Chương 105: C105: Cậu tiếp tục đi
Chương 106: C106: Sở vũ hiên
Chương 107: C107: Bác sĩ tâm lý
Chương 108: C108: Sao hôm nay sếp sở lại không tới vậy
Chương 109: C109: Đại mỹ nhân của tớ à
Chương 110: C110: Lão nhị là một người thành thật
Chương 111: C111: Trước sự dẫn dắt của cô ấy
Chương 112: C112: Chu tiểu nhược câm nín
Chương 113: C113: Đúng thật là
Chương 114: C114: Cầm hai xấp giấy trắng
Chương 115: C115: Một giờ sáng
Chương 116: C116: Tạm biệt ư
Chương 117: C117: Nghĩ đến đây
Chương 118: C118: Giỏi đấy
Chương 119: C119: Gặp ma rồi
Chương 120: C120: Đồng chí cảnh sát đáp
Chương 121: C121: Sếp sở ư
Chương 122: C122: Con gái tôi chết không nhắm mắt mà
Chương 123: C123: Người đâu rồi
Chương 124: C124: Ra tay
Chương 125: C125: Tên súc vật nhà mày
Chương 126: C126: Tạm thời không có
Chương 128: C128: Là có mục đích khác
Chương 129: C129: Trong lối thoát hiểm
Chương 130: C130: Không hiểu sao lại chơi trò mất tích
Chương 131: C131: Mãi đến vừa rồi
Chương 132: C132: Mọi người ơi
Chương 133: C133: Hủy bỏ hành động
Chương 134: C134: Đang lúc ông ta tức tối
Chương 135: C135: Tôi thử xem
Chương 136: C136: Tôi hiểu
Chương 137: C137: Cuối cùng
Chương 138: C138: Truyền thông thanh nhã
Chương 139: C139: Chuyện này
Chương 140: C140: Ảnh của thanh lộ đâu
Chương 141: C141: Cậu bị thương ở đâu
Chương 142: C142: Sở vũ hiên hít thở sâu
Chương 143: C143: Vừa dứt lời
Chương 144: C144: Trong thời gian này
Chương 145: C145: Không chỉ điện thoại
Chương 146: C146: Biết rồi
Chương 147: C147: Thanh lộ dừng chân lại
Chương 148: C148: Sở mộc hàm im lặng
Chương 149: C149: Anh rể
Chương 150: C150: Đi chết đi
Chương sau