Thánh Thể Bất Phàm
Chương 91: C91: Không thể nào
Chương trước
Chương 1: C1: Chiến thần bắc vực
Chương 2: C2: Đệ nhất mỹ nhân giang thành
Chương 3: C3: Giết
Chương 4: C4: Tôi muốn người phụ nữ này
Chương 5: C5: Bang long hổ rất lợi hại sao
Chương 6: C6: Đùa gì vậy chứ
Chương 7: C7: Mau buông tôi xuống
Chương 8: C8: Không giống chính là không giống
Chương 9: C9: Đợi nó về
Chương 10: C10: Mẹ mặc kệ
Chương 11: C11: Chuyện này
Chương 12: C12: Điếc không sợ súng
Chương 13: C13: Lão gia đã lên tiếng
Chương 14: C14: Vị hôn phu gì
Chương 15: C15: Còn em thì sao
Chương 16: C16: Tôi về nhà
Chương 17: C17: Thiếu phu nhân đâu
Chương 18: C18: Còn phải hỏi à
Chương 19: C19: Bớt giận con mẹ này
Chương 20: C20: Lâu như vậy sao
Chương 21: C21: Tiêu y nhân
Chương 22: C22: Cha con bị bắt đi rồi
Chương 23: C23: Anh là
Chương 24: C24: Chỉ có một biện pháp
Chương 25: C25: Sức mạnh của diệp phong
Chương 26: C26: cảm giác như trứng vỡ đầy đất
Chương 27: C27: Con trai vương hạo
Chương 28: C28: Tao giết mày
Chương 29: C29: Vâng thiếu chủ
Chương 30: C30: Diệp phong
Chương 31: C31: Dừng lại đi thanh loan
Chương 32: C32: Các người muốn làm gì
Chương 33: C33: Diệp phong là tên nào
Chương 34: C34: Xong đời rồi
Chương 35: C35: Không đói bụng
Chương 36: C36: Không đến mức
Chương 37: C37: Quỳ xuống
Chương 38: C38: Nhà họ tiêu
Chương 39: C39: sảnh lớn nhà họ tiêu
Chương 40: C40: Cậu là ai
Chương 41: C41: nhìn thấy cảnh này
Chương 42: C42: Anh đến thật đúng lúc
Chương 43: C43: Tôi cần phải biết về cậu sao
Chương 44: C44: Nói xong
Chương 45: C45: Vị hôn phu
Chương 46: C46: Tiêu hà
Chương 47: C47: Đi đâu
Chương 48: C48: Lại là diệp phong
Chương 49: C49: Ai làm việc này
Chương 50: C50: Anh ăn cơm chưa
Chương 51: C51: Hồng yên hiểu rồi
Chương 52: C52: Tôi là vị hôn thê của anh phong
Chương 53: C53: Chồng ơi
Chương 54: C54: Là cô mắng tôi trước
Chương 55: C55: Ở đâu
Chương 56: C56: Muốn gì cơ
Chương 57: C57: Sao chị đây lại không có liêm sỉ chứ
Chương 58: C58: Vậy thì quyết định như vậy
Chương 59: C59: Tam thiếu gia
Chương 60: C60: Đi chữa bệnh cho bà nội con
Chương 61: C61: Bà nội được cứu rồi
Chương 62: C62: Không sao đâu
Chương 63: C63: Diệp phong
Chương 64: C64: Tranh thủ thời gian
Chương 65: C65: Tôi nói đúng không
Chương 66: C66: Anh phong
Chương 67: C67: Em không tin tôi sao
Chương 68: C68: Sao tôi biết được
Chương 69: C69: Đặng huyền đúng không
Chương 70: C70: Cuồng vọng
Chương 71: C71: cô nhất thời cảm thấy ấm áp
Chương 72: C72: Thấy cảnh tượng này
Chương 73: C73: Ý kiến hay
Chương 74: C74: Bảng thiên kiêu là gì
Chương 75: C75: Trong cơ thể diệp phong
Chương 76: C76: Tẩu hỏa nhập ma
Chương 77: C77: Không đúng
Chương 78: C78: Nô tỳ không trách
Chương 79: C79: Tôi biết rồi
Chương 80: C80: Thiếu chủ
Chương 81: C81: Rốt cuộc là ai
Chương 82: C82: Diệp phong này rốt cuộc có lai lịch gì
Chương 83: C83: Kế hoạch này không tồi
Chương 84: C84: Súng
Chương 85: C85: Thiếu chủ quá mạnh
Chương 86: C86: Tiểu bối đừng vội càn rỡ
Chương 87: C87: Sao lại bắt đầu gáy rồi
Chương 88: C88: Dù sao thì cũng chết
Chương 89: C89: Chúng ta đi thôi
Chương 90: C90: Tiêu diệt cả nhà ông đây
Chương 91: C91: Không thể nào
Chương 92: C92: Xin lỗi
Chương 93: C93: là cố ninh ninh
Chương 94: C94: Không phải
Chương 95: C95: Lúc này diệp phong mới buông
Chương 96: C96: Triệu đông
Chương 97: C97: Lên cho tao
Chương 98: C98: Mày là võ giả
Chương 99: C99: Không dám
Chương 100: C100: Chờ đã
Chương 101: C101: Chờ đã
Chương 102: C102: Đến nhà em ăn cơm
Chương 103: C103: Hôn sự
Chương 104: C104: Nhắm mắt làm chỉ
Chương 105: C105: Vậy anh muốn làm gì
Chương 106: C106: Ai muốn con từ hôn chứ
Chương 107: C107: Con đã hiểu
Chương 108: C108: Môn phải giang hồ
Chương 109: C109: Chúc mừng vương gia
Chương 110: C110: Không biết lượng sức
Chương 111: C111: Sao lại mạnh như vậy
Chương 112: C112: Giết hết bọn chúng
Chương 113: C113: Thật là lợi hại
Chương 114: C114: Thương sơn giáo lý
Chương 115: C115: Xe tăng đâu
Chương 116: C116: Sao có thể
Chương 117: C117: To gan
Chương 118: C118: Giây tiếp theo
Chương 119: C119: Hắn vẫn còn là người sao
Chương 120: C120: Tới thì tốt quá
Chương 121: C121: Đến nước này rồi
Chương 122: C122: Kim lăng giang nam này
Chương 123: C123: Vậy mà lại cười trước mặt diệp phong
Chương 124: C124: Tay của tao tay của tao
Chương 125: C125: Sợ chết
Chương 126: C126: Thật không
Chương 127: C127: Kim lăng vương bị giết
Chương 128: C128: Ai làm
Chương 129: C129: Nhưng cậu ta
Chương 130: C130: Đương nhiên
Chương 131: C131: Ăn cơm đi
Chương 132: C132: Nhìn gã có vẻ lễ phép
Chương 133: C133: Thì ra là trợ lý của tổng giám đốc tô
Chương 134: C134: Người nhật bản
Chương 135: C135: Người hoa hạ chết tiệt
Chương 136: C136: Tôi chỉ nghe lệnh của chủ nhân
Chương 137: C137: Cảm tạ chủ nhân
Chương 138: C138: Ông ta cho anh
Chương 139: C139: Sao anh biết
Chương 140: C140: Đa tạ hội trưởng dương
Chương sau
Long Nhập Hải gật đầu, trịnh trọng nói: “Vương gia, chuyện này là thật, thuộc hạ tuyệt đối không nói đùa!”
“Không thể nào?”
Hồng Chấn Sơn kinh hãi hít sâu một hơi, không tin trên đời lại có một tên quái vật như vậy.
“Ngay cả viên đạn cũng không sợ, thảo nào dám ăn nói ngông cuồng với ông đây!”
Ông ta nhìn về phía Long Nhập Hải, chất vấn: “Vậy ngươi nói xem hiện tại chúng ta nên làm gì?”
Long Nhập Hải suy nghĩ một lúc, nói: “Vương gia, mặc dù viên đạn không làm hắn ta bị thương, nhưng trên tay vương gia không chỉ có súng!”
Hồng Chấn Sơn suy nghĩ rồi nói: “Đúng vậy, nhà ta còn có xe tăng ống phóng tên lửa, một thăng nhãi miệng chưa dứt sữa cũng dám ngang tàng như vậy, ông đây dùng pháo nổ chết hắn tal”
“Nhưng hiện tại đám người kia đều đang ở ngoài, không thể gọi về ngay được.”
“Vương gia, không vội, hai ngày nữa là đại thọ 60 của vương gia, đến lúc đó sáu vị thống lĩnh đều đến chúc thọ vương gia, lúc đó có thể mở xe tăng ra! Chờ sau khi vương gia mừng thọ xong lại dạy dỗ Diệp Phong vẫn chưa muộn!”
Dưới trướng của Kim Lăng Vương có sáu thống lĩnh, mỗi thống lĩnh quản lý 1 vạn 5000 quân cấm vệ, mỗi người trấn giữ một phương, mỗi dịp cuối năm mới tụ về Kim Lăng gặp mặt Hồng Chấn Sơn một lần.
Nhưng lần này lại khác, đại thọ 60 của Kim Lăng Vương, chắc chắn sáu thống lĩnh sẽ đến.
“Ngoài ra vương gia có thể phát thiệp anh hùng, kêu gọi cao thủ võ lâm đến phủ Kim Lăng Vương, đến lúc đó Diệp.
Phong chắc chản phải chết!” Long Nhập Hải hiến kế.
“Được!
Hồng Chấn Sơn gật đầu, cảm thấy đề nghị của Long Nhập Hải rất hay:
“Vậy làm theo lời ngươi! Quản gia Triệu, làm theo lời của bang chủ Long Bang, hai ngày sau ta sẽ băm xác Diệp Phong kia thành ngàn mảnh báo thù rửa hận cho Phi Vũ!”
“Rõ, vương gia, thuộc hạ đi làm ngay!”
Người đàn ông để râu cá trê bước nhanh khỏi đại sảnh.
Sau khi ông ta đi, Hồng Chấn Sơn nói với Long Nhập Hải: “Vậy Tiêu Y Nhân thì phải làm sao, ta thèm cô ta rất lâu rồi.”
Long Nhập Hải nhíu mày: “Vương gia, Diệp Phong vừa chết, có được Tiêu Y Nhân không phải dễ như trở bàn tay hay sao?”
“Đúng vậy.”
Cùng lúc đó, Diệp Phong đã lái xe về đến Giang Thành.
Hắn để Thanh Loan và Hồng Yên ở Hồ Tâm Cư, sau đó một mình lái xe đến khu phố cũ ở Giang Thành, dừng lại trước một tiểu khu cũ nát.
Đến nơi này vì Diệp Phong muốn gặp một người quen cũ.
Người quen cũ này tên là Lý Hương Như, bà ấy là bạn thân của Đại sư nương, năm đó lúc Đại sư nương đi ngang qua Giang Thành rồi làm quen với bà ấy, quan hệ của hai người rất tốt.
Lần này Diệp Phong chịu sự gửi gắm của Đại sư nương đến thăm hỏi người dì Hương Như này.
“Là nơi này sao? Sao tồi tàn vậy.”
Xuống xe, Diệp Phong nhìn địa chỉ Đại sư nương đưa cho, lẩm bẩm.
Hắn đi theo địa chỉ đếm trước một tòa nhà năm tầng, sau đó đi thang bộ lên tầng 3.
Cầu thang đã lâu không tu sửa, nhìn rất rách nát, giống như lâu rồi không có người ở.
Chương trước
Chương 1: C1: Chiến thần bắc vực
Chương 2: C2: Đệ nhất mỹ nhân giang thành
Chương 3: C3: Giết
Chương 4: C4: Tôi muốn người phụ nữ này
Chương 5: C5: Bang long hổ rất lợi hại sao
Chương 6: C6: Đùa gì vậy chứ
Chương 7: C7: Mau buông tôi xuống
Chương 8: C8: Không giống chính là không giống
Chương 9: C9: Đợi nó về
Chương 10: C10: Mẹ mặc kệ
Chương 11: C11: Chuyện này
Chương 12: C12: Điếc không sợ súng
Chương 13: C13: Lão gia đã lên tiếng
Chương 14: C14: Vị hôn phu gì
Chương 15: C15: Còn em thì sao
Chương 16: C16: Tôi về nhà
Chương 17: C17: Thiếu phu nhân đâu
Chương 18: C18: Còn phải hỏi à
Chương 19: C19: Bớt giận con mẹ này
Chương 20: C20: Lâu như vậy sao
Chương 21: C21: Tiêu y nhân
Chương 22: C22: Cha con bị bắt đi rồi
Chương 23: C23: Anh là
Chương 24: C24: Chỉ có một biện pháp
Chương 25: C25: Sức mạnh của diệp phong
Chương 26: C26: cảm giác như trứng vỡ đầy đất
Chương 27: C27: Con trai vương hạo
Chương 28: C28: Tao giết mày
Chương 29: C29: Vâng thiếu chủ
Chương 30: C30: Diệp phong
Chương 31: C31: Dừng lại đi thanh loan
Chương 32: C32: Các người muốn làm gì
Chương 33: C33: Diệp phong là tên nào
Chương 34: C34: Xong đời rồi
Chương 35: C35: Không đói bụng
Chương 36: C36: Không đến mức
Chương 37: C37: Quỳ xuống
Chương 38: C38: Nhà họ tiêu
Chương 39: C39: sảnh lớn nhà họ tiêu
Chương 40: C40: Cậu là ai
Chương 41: C41: nhìn thấy cảnh này
Chương 42: C42: Anh đến thật đúng lúc
Chương 43: C43: Tôi cần phải biết về cậu sao
Chương 44: C44: Nói xong
Chương 45: C45: Vị hôn phu
Chương 46: C46: Tiêu hà
Chương 47: C47: Đi đâu
Chương 48: C48: Lại là diệp phong
Chương 49: C49: Ai làm việc này
Chương 50: C50: Anh ăn cơm chưa
Chương 51: C51: Hồng yên hiểu rồi
Chương 52: C52: Tôi là vị hôn thê của anh phong
Chương 53: C53: Chồng ơi
Chương 54: C54: Là cô mắng tôi trước
Chương 55: C55: Ở đâu
Chương 56: C56: Muốn gì cơ
Chương 57: C57: Sao chị đây lại không có liêm sỉ chứ
Chương 58: C58: Vậy thì quyết định như vậy
Chương 59: C59: Tam thiếu gia
Chương 60: C60: Đi chữa bệnh cho bà nội con
Chương 61: C61: Bà nội được cứu rồi
Chương 62: C62: Không sao đâu
Chương 63: C63: Diệp phong
Chương 64: C64: Tranh thủ thời gian
Chương 65: C65: Tôi nói đúng không
Chương 66: C66: Anh phong
Chương 67: C67: Em không tin tôi sao
Chương 68: C68: Sao tôi biết được
Chương 69: C69: Đặng huyền đúng không
Chương 70: C70: Cuồng vọng
Chương 71: C71: cô nhất thời cảm thấy ấm áp
Chương 72: C72: Thấy cảnh tượng này
Chương 73: C73: Ý kiến hay
Chương 74: C74: Bảng thiên kiêu là gì
Chương 75: C75: Trong cơ thể diệp phong
Chương 76: C76: Tẩu hỏa nhập ma
Chương 77: C77: Không đúng
Chương 78: C78: Nô tỳ không trách
Chương 79: C79: Tôi biết rồi
Chương 80: C80: Thiếu chủ
Chương 81: C81: Rốt cuộc là ai
Chương 82: C82: Diệp phong này rốt cuộc có lai lịch gì
Chương 83: C83: Kế hoạch này không tồi
Chương 84: C84: Súng
Chương 85: C85: Thiếu chủ quá mạnh
Chương 86: C86: Tiểu bối đừng vội càn rỡ
Chương 87: C87: Sao lại bắt đầu gáy rồi
Chương 88: C88: Dù sao thì cũng chết
Chương 89: C89: Chúng ta đi thôi
Chương 90: C90: Tiêu diệt cả nhà ông đây
Chương 91: C91: Không thể nào
Chương 92: C92: Xin lỗi
Chương 93: C93: là cố ninh ninh
Chương 94: C94: Không phải
Chương 95: C95: Lúc này diệp phong mới buông
Chương 96: C96: Triệu đông
Chương 97: C97: Lên cho tao
Chương 98: C98: Mày là võ giả
Chương 99: C99: Không dám
Chương 100: C100: Chờ đã
Chương 101: C101: Chờ đã
Chương 102: C102: Đến nhà em ăn cơm
Chương 103: C103: Hôn sự
Chương 104: C104: Nhắm mắt làm chỉ
Chương 105: C105: Vậy anh muốn làm gì
Chương 106: C106: Ai muốn con từ hôn chứ
Chương 107: C107: Con đã hiểu
Chương 108: C108: Môn phải giang hồ
Chương 109: C109: Chúc mừng vương gia
Chương 110: C110: Không biết lượng sức
Chương 111: C111: Sao lại mạnh như vậy
Chương 112: C112: Giết hết bọn chúng
Chương 113: C113: Thật là lợi hại
Chương 114: C114: Thương sơn giáo lý
Chương 115: C115: Xe tăng đâu
Chương 116: C116: Sao có thể
Chương 117: C117: To gan
Chương 118: C118: Giây tiếp theo
Chương 119: C119: Hắn vẫn còn là người sao
Chương 120: C120: Tới thì tốt quá
Chương 121: C121: Đến nước này rồi
Chương 122: C122: Kim lăng giang nam này
Chương 123: C123: Vậy mà lại cười trước mặt diệp phong
Chương 124: C124: Tay của tao tay của tao
Chương 125: C125: Sợ chết
Chương 126: C126: Thật không
Chương 127: C127: Kim lăng vương bị giết
Chương 128: C128: Ai làm
Chương 129: C129: Nhưng cậu ta
Chương 130: C130: Đương nhiên
Chương 131: C131: Ăn cơm đi
Chương 132: C132: Nhìn gã có vẻ lễ phép
Chương 133: C133: Thì ra là trợ lý của tổng giám đốc tô
Chương 134: C134: Người nhật bản
Chương 135: C135: Người hoa hạ chết tiệt
Chương 136: C136: Tôi chỉ nghe lệnh của chủ nhân
Chương 137: C137: Cảm tạ chủ nhân
Chương 138: C138: Ông ta cho anh
Chương 139: C139: Sao anh biết
Chương 140: C140: Đa tạ hội trưởng dương
Chương sau