Vô Thượng Kiếm Đế - Thiên Thể Bất Tử Ai Cũng Nghĩ Ta Vô Địch
Chương 167: C167: Thật sự tìm được nhanh như vậy sao
Chương trước
Chương 1: C1: Bị sư phụ đuổi ra khỏi nhà
Chương 2: C2: Rừng cấm thú vương đại hoàng
Chương 3: C3: Thành yên quy nhà họ trần
Chương 4: C4: Nhà họ trần trần trường an
Chương 5: C5: Lại sống được cả vạn năm
Chương 6: C6: Thai châu là gì
Chương 7: C7: Quận bắc nguyên
Chương 8: C8: Ngô huynh
Chương 9: C9: Thật là khổ cực cho bà cụ rồi
Chương 10: C10: Ngươi nói đại hoàng à
Chương 11: C11: Hay cho nhà họ trần
Chương 12: C12: Chỉ là lúc trước
Chương 13: C13: Buông ra
Chương 14: C14: Nghe thấy lời này
Chương 15: C15: Lão tổ có chỉ thị gì ạ
Chương 16: C16: Đả kích
Chương 17: C17: Sao thế
Chương 18: C18: Nếu vì trách nhiệm thì thôi vậy
Chương 19: C19: Hắn thật sự mạnh đến vậy sao
Chương 20: C20: Chuyện này không khó
Chương 21: C21: Nhà họ nam
Chương 22: C22: Hay là để ta
Chương 23: C23: Chỉ là đóng kịch theo ý hắn thôi
Chương 24: C24: Nhưng mục đích của ông ta là gì
Chương 25: C25: Ý nghĩa ra sao
Chương 26: C26: Quả thực có chút bất thường
Chương 27: C27: Tại sao lại không
Chương 28: C28: Con đã nhờ cậu giúp xử lý
Chương 29: C29: Thế gia
Chương 30: C30: Biết tại sao không
Chương 31: C31: Vậy thì
Chương 32: C32: Đến rồi
Chương 33: C33: Tiếc là hắn lộ diện quá sớm
Chương 34: C34: Ngươi rất không tồi
Chương 35: C35: Làm sao có thể
Chương 36: C36: Trình công tử
Chương 37: C37: Đồ phá gia chỉ tử
Chương 38: C38: Ngươi thì biết cái gì
Chương 39: C39: Ta không nghĩ vậy
Chương 40: C40: Chưa từng thấy
Chương 41: C41: Nhà các ngươi
Chương 42: C42: Ta không phải
Chương 43: C43: Giết ai
Chương 44: C44: Đây còn là siêu phàm cảnh sao
Chương 45: C45: Hắn là ai
Chương 46: C46: Không thành vấn đề
Chương 47: C47: Còn trần trường an thì sao
Chương 48: C48: Muôn tên tập kích
Chương 49: C49: Ta cũng rất tò mò
Chương 50: C50: Kiếm khí tung hoành ba ngàn dặm
Chương 51: C51: Ta chỉ hơi thắc mắc
Chương 52: C52: Hàng vạn năm trôi qua
Chương 53: C53: Sau khi bay lên cao
Chương 54: C54: Quá k1ch thích
Chương 55: C55: Có quá đáng quá không đấy
Chương 56: C56: Rồi sao nữa
Chương 57: C57: Chắc chắn sẽ có ngày tái ngộ
Chương 58: C58: Huống hồ
Chương 59: C59: Đi rồi sao
Chương 60: C60: Trần trường an
Chương 61: C61: Quả thật là đại trượng phu
Chương 62: C62: Đứng lại đứng lại
Chương 63: C63: Buồn cười
Chương 64: C64: Quá bẩn
Chương 65: C65: Ta biết ý nó là gì rồi
Chương 66: C66: Ngươi biết đánh đàn à
Chương 67: C67: Ta biết nàng đang ở đây
Chương 68: C68: Lâm tương liễu
Chương 69: C69: Ai dám đắc tội với lâm gia
Chương 70: C70: Hoặc là còn có nguyên nhân khác
Chương 71: C71: Không có là tốt
Chương 72: C72: Đúng là một nha đầu thông minh
Chương 73: C73: Thình thịch
Chương 74: C74: Ngươi dám không
Chương 75: C75: Cái này gọi là ăn ý
Chương 76: C76: Kết thúc rồi hả
Chương 77: C77: Ngươi có đức độ và tài năng gì chứ
Chương 78: C78: Về nhà hỏi cha ngươi đi
Chương 79: C79: Mười nghìn năm
Chương 80: C80: Hoá ra là nàng ta
Chương 81: C81: Biến đi nhanh lên
Chương 82: C82: Các hạ đến huyết ảnh môn muốn làm gì
Chương 83: C83: Siêu phàm cảnh tầng ba
Chương 84: C84: Thần thông cảnh tầng ba
Chương 85: C85: Nghe chuyện gì chưa
Chương 86: C86: Ngươi tên gì
Chương 87: C87: Bắc vực không nể nang ai rồi
Chương 88: C88: Cảm ơn công tử
Chương 89: C89: Nếu đã không dám đi vào một mình
Chương 90: C90: Nhưng giờ thì sao
Chương 91: C91: Văn thiến sao rồi
Chương 92: C92: Chưa chết
Chương 93: C93: Trần vân hiên
Chương 94: C94: Hắn ta thật sự tới
Chương 95: C95: Khi rút thăm kết thúc
Chương 96: C96: Tiểu tử này muốn làm gì
Chương 97: C97: Nhưng lúc này
Chương 98: C98: Trần vân hiên
Chương 99: C99: Lưu trưởng lão lại thua
Chương 100: C100: Tại sao còn muốn tiếp tục
Chương 101: C101: Ta có tư cách này không
Chương 102: C102: Mục tiêu của ta không phải ở tứ vực
Chương 103: C103: Một đám vô dụng
Chương 104: C104: Lang gia trần gia
Chương 105: C105: Món đồ vô dụng
Chương 106: C106: Tuy cảnh sắc nơi này đẹp mê hồn
Chương 107: C107: Ta đã nói rồi mà
Chương 108: C108: Nói thế nào đây
Chương 109: C109: Đi xem thử đi
Chương 110: C110: Ở nhờ một đêm à
Chương 111: C111: Ta là người chính trực
Chương 112: C112: Ngươi xem thường ta quá
Chương 113: C113: Sợ răng không phải thế
Chương 114: C114: Thú vị đấy
Chương 115: C115: Long vô kỳ à
Chương 116: C116: Người dân trong thôn này
Chương 117: C117: Đẹp trai hơn mình
Chương 118: C118: Tối thiểu là rộng hơn
Chương 119: C119: Ra rồi ư
Chương 120: C120: Lập tức ăn hết đi
Chương 121: C121: Linh khí nồng đậm
Chương 122: C122: Dưới đó có gì thế
Chương 123: C123: Công tử sao vậy
Chương 124: C124: Vậy là đã tốt lắm rồi
Chương 125: C125: Chẳng lẽ
Chương 126: C126: Nàng ta không có tu vi
Chương 127: C127: Ngươi đúng là to gan
Chương 128: C128: Chuyện này
Chương 129: C129: Kinh khủng tới vậy ư
Chương 130: C130: Quan trọng nhất là
Chương 131: C131: Ở nơi khác
Chương 132: C132: Lọt vào nhân bảng
Chương 133: C133: Sao ngài trở lại nhanh vậy
Chương 134: C134: Mục tiêu của hắn ta
Chương 135: C135: Ngô danh đao à
Chương 136: C136: Thật là nực cười
Chương 137: C137: đã qua đời ư
Chương 138: C138: Hoàng triều phụng thiên ư
Chương 139: C139: Nếu có thể gặp lại
Chương 140: C140: Hai mươi tuổi ư
Chương 141: C141: Bọn họ ngại sống lâu quá à
Chương 142: C142: Cái gì
Chương 143: C143: Lâm nhược hành
Chương 144: C144: Bọn họ dám làm phản ư
Chương 145: C145: Hằng nhược lâm
Chương 146: C146: Chỉ còn lại sáu viên nữa
Chương 147: C147: Còn trở về
Chương 148: C148: Có manh mối
Chương 149: C149: Hắn đến đó làm gì
Chương 150: C150: Thực lực không tệ
Chương 151: C151: Vẫn nên đi khu hỗn loạn trước đi
Chương 152: C152: Thằng trẻ con không biết sống chết
Chương 153: C153: Cùng tiến lên
Chương 154: C154: Thành bất quy
Chương 155: C155: Nói có lý
Chương 156: C156: Khách hiếm
Chương 157: C157: Ngươi ở lại không
Chương 158: C158: Huy chương tử kim
Chương 159: C159: Điều kiện rất khắc nghiệt sao
Chương 160: C160: Ngươi đến để thi đấu à
Chương 161: C161: Ngông cuồng
Chương 162: C162: Chết hết rồi
Chương 163: C163: Huy chương tử kim hả
Chương 164: C164: Này có là gì chứ
Chương 165: C165: Hỏi thăm tin tức sao
Chương 166: C166: Ngươi thực sự xem ta là chó sao
Chương 167: C167: Thật sự tìm được nhanh như vậy sao
Chương 168: C168: Ta hỏi các ngươi
Chương 169: C169: Nói thử xem
Chương 170: C170: Ta không thể chết
Chương 171: C171: Chẳng lẽ bà ta còn có mục đích khác
Chương 172: C172: Thiếu hắn
Chương 173: C173: Tìm ta có việc gì
Chương 174: C174: Được lắm được lắm
Chương 175: C175: Rừng sinh tử
Chương 176: C176: Nếu nhìn từ đằng xa
Chương 177: C177: Có nhiều người vào đây
Chương 178: C178: Không cần tìm nữa
Chương 179: C179: Rốt cuộc ngươi phát hiện ra như thế nào
Chương 180: C180: Lâu như vậy ư
Chương 181: C181: Rừng sinh tử là nơi gì nữa
Chương 182: C182: Tặng quà nè
Chương 183: C183: Trân trường an về rồi
Chương 184: C184: Lưu nham là ai
Chương 185: C185: Vậy thì đi chết đi
Chương 186: C186: Tại sao không ai lên nữa
Chương 187: C187: Nghe nói hình như là tấm chắn
Chương 188: C188: Đừng lãng phí thời gian của ta
Chương 189: C189: Ngươi chết đi cho ta
Chương 190: C190: Ngươi nói cũng đúng
Chương 191: C191: Một vạn linh thạch cực phẩm
Chương 192: C192: Ngươi tự trở về xem đi
Chương 193: C193: Biết uống rượu không
Chương 194: C194: Ngoài thành
Chương 195: C195: Thật là quá đồ sộ
Chương 196: C196: Điều gì
Chương 197: C197: Bây giờ ngươi gặp luôn à
Chương 198: C198: Hắn còn là người không
Chương 199: C199: Không cần ta đi với ngươi à
Chương 200: C200: Đúng thế
Chương 201: C201: Chuyện không phát hiện ra sao
Chương 202: C202: Thật ra nếu cẩn thận quan sát
Chương 203: C203: Họ kép mộ dung à
Chương 204: C204: Sai hết rồi là có ý gì
Chương 205: C205: Ngồi xuống đi đừng có ngại
Chương 206: C206: Chuyện gì
Chương 207: C207: Người đến
Chương 208: C208: Lui xuống đi
Chương 209: C209: Gì thế
Chương 210: C210: Không phải ngươi
Chương 211: C211: Không đủ ư
Chương 212: C212: Chính nó
Chương 213: C213: Bị hại mất rồi
Chương 214: C214: Như thế không phải rất tốt sao
Chương 215: C215: Nguyện ý
Chương 216: C216: Trăng sáng nhô lên cao
Chương 217: C217: Ngươi không giống các nàng
Chương 218: C218: Cái gì
Chương 219: C219: Trần huynh có đao tốt hơn ư
Chương 220: C220: Đây là chuyện gì vậy
Chương 221: C221: Khu hỗn loạn
Chương 222: C222: Nghe nói chưa
Chương 223: C223: Vậy thành bất quy của chúng ta
Chương 224: C224: Được rồi
Chương 225: C225: Thành bất quy thế nào
Chương 226: C226: Hai người này là sinh đôi à
Chương 227: C227: Ngươi biết ta à
Chương 228: C228: Vị tiền bối này
Chương 229: C229: Nghe vậy
Chương 230: C230: Thu nhận
Chương 231: C231: Ta cảm thấy
Chương 232: C232: Tùy duyên
Chương 233: C233: Nhưng ta sợ
Chương 234: C234: Đi ngang qua đây
Chương 235: C235: Ngươi thiếu nghĩa khí quá đó
Chương 236: C236: Đều là nhân tài cả
Chương 237: C237: Chuyện to tát lắm sao
Chương 238: C238: Chết thảm thiết lắm
Chương 239: C239: Thật đáng tiếc
Chương 240: C240: Dạo gần đây
Chương 241: C241: Ngươi là người phương nào
Chương 242: C242: Chương 242
Chương 243: C243: Ta không hiểu
Chương 244: C244: Hỏi đi
Chương 245: C245: Sao lại là diệp tri thu chứ
Chương 246: C246: Chẳng phải điều này tuyệt quá sao
Chương 247: C247: Vâng thưa sư phụ
Chương sau
"Mười năm qua, Diên Hùng cũng không ở lại thành Bất Quy, mà đi ra ngoài tu luyện, tìm kiếm đột phá, chỉ sợ tu vi hiện tại của hắn ta...
Động Hư Cảnh? Người có huy chương bạch kim của Động Hư Cảnh?
Đây là trò đùa gì thế? Ai có thể đánh bại được người giữ huy chương bạch kim ở cảnh giới này?
"Không đúng, với thực lực hiện tại của hắn ta đã có thể thăng chức làm thủ lĩnh. Hẳn ta không nên tham gia trận chiến huy chương bạch kim mới đúng chứ?"
"Chỉ cần hẳn ta không tự mình nộp đơn thì hẳn ta vẫn sẽ luôn là người giữ huy chương bạch kim. Nếu hắn ta tham gia thì cũng không tính là phạm quy".
Sau khi nghe mấy lời bàn tán của những người xung quanh, Trần Trường An cũng biết rõ thân phận của kẻ kiêu ngạo này.
Một người giữ huy chương bạch kim mà tu vi đã đạt tới Động Hư Cảnh?
"Phải mất mười năm mới có thể đột phá từ Hóa Thần Cảnh tầng thứ chín đỉnh phong đến Động Hư Cảnh, ngươi cũng chẳng ra gì cả", Trần Trường An mỉm cười nói.
"Hahaha, giọng điệu thật kiêu ngạo”.
"Cho dù ta thực sự chẳng ra gì thì cũng không phải là người mà ngươi có thể ứng phó được".
"Hôm nay ta không chấp nhặt với ngươi, ta ở chiến trường huy chương chờ ngươi".
"Ta sẽ cho ngươi biết hậu quả của kẻ kiêu ngạo là gì?" Diên Hùng cũng không ra tay đối phó với Trần Trường An, dù sao theo nhận định của hắn ta thì Trần Trường An không
xứng đáng để hẳn ta ra tay.
Trong số những người đoạt huy chương bạch kim, có rất nhiều người có thể dạy dỗ cho Trần Trường An một bài học.
"Vậy ngươi phải làm quen với nó đi".
"Nếu ngươi không đi thì ta sẽ thẳng rất dễ dàng, rất nhàm chán", Trần Trường An cười lạnh nói.
"Hahahaha, tốt!"
"Ta sẽ ghi nhớ, hy vọng ngươi sẽ không làm ta thất vọng, ngay cả một trận chiến cũng không thể sóng nổi".
Sau khi nói xong, Diên Hùng trực tiếp rời đi, như thể hẳn †a xuất hiện ở đây chỉ là muốn nói mấy câu độc địa với Trần Trường An vậy.
"Người này có bị bệnh không, đến đây chỉ để khoe khoang thôi sao?"
"Hay để nói cho người khác biết Diên Hùng hẳn ta đã trở lại?"
"Có phải là bởi vì trong não chứa quá nhiều khí huyết sát nên mới trở thành sát bức không?"
Đại Hoàng ở bên cạnh cũng gật đầu đồng ý, nhìn Diên Hùng này quả thực có vẻ không thông minh lắm.
Hơn nữa mười năm này, cũng không biết Diên Hùng đã trải qua những gì, khí huyết sát trên người rất nồng đậm, có thể phát điên bất cứ lúc nào.
Nhưng Trần Trường An cũng phát hiện ra rằng những người sống ở thành Bất Quy, khí huyết sát trên người sế ít đi rất nhiều, hơn nữa, bọn họ dường như có cách nào đó để đè nén khí huyết sát này.
Tuy nhiên, đây cũng không phải là chuyện mà Trần Trường An cần phải quan tâm, thứ mà hiện tại hẳn phải làm chính là chờ đợi chiến trường huy chương thông báo.
"Hahaha, đồ ngốc, mau đến dập đầu với ta đi, dập đầu một cái thì ta sẽ cho ngươi ăn".
"Hahaha, đúng, đúng, dùng sức, dùng sức đi”.
Đột nhiên, Trần Trường An phát hiện trong một góc xó xỉnh, có mấy thiếu niên chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi đang trêu đùa một kẻ ngốc.
Ánh mắt của kẻ ngốc này đục ngầu, trên mặt mang theo nụ cười ngốc nghếch, hẳn ta căn bản không hiểu ác ý của người khác, chỉ biết người khác nói gì thì mình làm nấy, dường. như điều này đã trở thành bản năng sinh tồn của hẳn ta.
Trần Trường An vốn dĩ cũng không để ý, chỉ nhìn thoáng qua, dù sao hắn cũng không có lòng tốt giải cứu thế giới.
Nhưng chỉ với một ánh nhìn lơ đãng như vậy cũng khiến Trần Trường An cảm thấy chấn động.
Thật là một gương mặt quen thuộc, tuy rằng đã có rất nhiều thay đổi, nhưng Trần Trường An tuyệt đối sẽ không bao giờ quên được khuôn mặt này.
Lúc này, Đại Hoàng nhận ra Trần Trường An có gì đó không ổn, không khỏi nhìn thoáng vào trong góc.
"Đây... không phải là trùng hợp đấy chứ?”
“Thật sự tìm được nhanh như vậy sao?"
Trong mắt Đại Hoàng cũng tràn đầy khiếp sợ, bởi vì kẻ ngốc này thực sự trông giống hệt Ngô Danh Đao.
Chỉ là gương mặt có phần non nớt hơn một chút, không còn ánh mắt kiên định tự tin như xưa, trên người dường như cũng thiếu đi dũng khí để tiến về phía trước.
Thực sự là... chuyển thế sao?
Trần Trường An không biết, nhưng nếu đã gặp phải thì hẳn vẫn phải quan tâm hỏi han một câu.
Khoảnh khắc khi Trần Trường An xuất hiện, mấy tên thiếu niên cũng sửng sốt, đặc biệt là khi nhìn thấy huy chương bạch kim trên ngực Trần Trường An, trong nháy mắt trở nên khẩn trương.
"Ngài... Ngài đang tức giận gì sao?", một trong những thiếu niên hỏi.
"Các ngươi... biết hẳn à?"
Chương trước
Chương 1: C1: Bị sư phụ đuổi ra khỏi nhà
Chương 2: C2: Rừng cấm thú vương đại hoàng
Chương 3: C3: Thành yên quy nhà họ trần
Chương 4: C4: Nhà họ trần trần trường an
Chương 5: C5: Lại sống được cả vạn năm
Chương 6: C6: Thai châu là gì
Chương 7: C7: Quận bắc nguyên
Chương 8: C8: Ngô huynh
Chương 9: C9: Thật là khổ cực cho bà cụ rồi
Chương 10: C10: Ngươi nói đại hoàng à
Chương 11: C11: Hay cho nhà họ trần
Chương 12: C12: Chỉ là lúc trước
Chương 13: C13: Buông ra
Chương 14: C14: Nghe thấy lời này
Chương 15: C15: Lão tổ có chỉ thị gì ạ
Chương 16: C16: Đả kích
Chương 17: C17: Sao thế
Chương 18: C18: Nếu vì trách nhiệm thì thôi vậy
Chương 19: C19: Hắn thật sự mạnh đến vậy sao
Chương 20: C20: Chuyện này không khó
Chương 21: C21: Nhà họ nam
Chương 22: C22: Hay là để ta
Chương 23: C23: Chỉ là đóng kịch theo ý hắn thôi
Chương 24: C24: Nhưng mục đích của ông ta là gì
Chương 25: C25: Ý nghĩa ra sao
Chương 26: C26: Quả thực có chút bất thường
Chương 27: C27: Tại sao lại không
Chương 28: C28: Con đã nhờ cậu giúp xử lý
Chương 29: C29: Thế gia
Chương 30: C30: Biết tại sao không
Chương 31: C31: Vậy thì
Chương 32: C32: Đến rồi
Chương 33: C33: Tiếc là hắn lộ diện quá sớm
Chương 34: C34: Ngươi rất không tồi
Chương 35: C35: Làm sao có thể
Chương 36: C36: Trình công tử
Chương 37: C37: Đồ phá gia chỉ tử
Chương 38: C38: Ngươi thì biết cái gì
Chương 39: C39: Ta không nghĩ vậy
Chương 40: C40: Chưa từng thấy
Chương 41: C41: Nhà các ngươi
Chương 42: C42: Ta không phải
Chương 43: C43: Giết ai
Chương 44: C44: Đây còn là siêu phàm cảnh sao
Chương 45: C45: Hắn là ai
Chương 46: C46: Không thành vấn đề
Chương 47: C47: Còn trần trường an thì sao
Chương 48: C48: Muôn tên tập kích
Chương 49: C49: Ta cũng rất tò mò
Chương 50: C50: Kiếm khí tung hoành ba ngàn dặm
Chương 51: C51: Ta chỉ hơi thắc mắc
Chương 52: C52: Hàng vạn năm trôi qua
Chương 53: C53: Sau khi bay lên cao
Chương 54: C54: Quá k1ch thích
Chương 55: C55: Có quá đáng quá không đấy
Chương 56: C56: Rồi sao nữa
Chương 57: C57: Chắc chắn sẽ có ngày tái ngộ
Chương 58: C58: Huống hồ
Chương 59: C59: Đi rồi sao
Chương 60: C60: Trần trường an
Chương 61: C61: Quả thật là đại trượng phu
Chương 62: C62: Đứng lại đứng lại
Chương 63: C63: Buồn cười
Chương 64: C64: Quá bẩn
Chương 65: C65: Ta biết ý nó là gì rồi
Chương 66: C66: Ngươi biết đánh đàn à
Chương 67: C67: Ta biết nàng đang ở đây
Chương 68: C68: Lâm tương liễu
Chương 69: C69: Ai dám đắc tội với lâm gia
Chương 70: C70: Hoặc là còn có nguyên nhân khác
Chương 71: C71: Không có là tốt
Chương 72: C72: Đúng là một nha đầu thông minh
Chương 73: C73: Thình thịch
Chương 74: C74: Ngươi dám không
Chương 75: C75: Cái này gọi là ăn ý
Chương 76: C76: Kết thúc rồi hả
Chương 77: C77: Ngươi có đức độ và tài năng gì chứ
Chương 78: C78: Về nhà hỏi cha ngươi đi
Chương 79: C79: Mười nghìn năm
Chương 80: C80: Hoá ra là nàng ta
Chương 81: C81: Biến đi nhanh lên
Chương 82: C82: Các hạ đến huyết ảnh môn muốn làm gì
Chương 83: C83: Siêu phàm cảnh tầng ba
Chương 84: C84: Thần thông cảnh tầng ba
Chương 85: C85: Nghe chuyện gì chưa
Chương 86: C86: Ngươi tên gì
Chương 87: C87: Bắc vực không nể nang ai rồi
Chương 88: C88: Cảm ơn công tử
Chương 89: C89: Nếu đã không dám đi vào một mình
Chương 90: C90: Nhưng giờ thì sao
Chương 91: C91: Văn thiến sao rồi
Chương 92: C92: Chưa chết
Chương 93: C93: Trần vân hiên
Chương 94: C94: Hắn ta thật sự tới
Chương 95: C95: Khi rút thăm kết thúc
Chương 96: C96: Tiểu tử này muốn làm gì
Chương 97: C97: Nhưng lúc này
Chương 98: C98: Trần vân hiên
Chương 99: C99: Lưu trưởng lão lại thua
Chương 100: C100: Tại sao còn muốn tiếp tục
Chương 101: C101: Ta có tư cách này không
Chương 102: C102: Mục tiêu của ta không phải ở tứ vực
Chương 103: C103: Một đám vô dụng
Chương 104: C104: Lang gia trần gia
Chương 105: C105: Món đồ vô dụng
Chương 106: C106: Tuy cảnh sắc nơi này đẹp mê hồn
Chương 107: C107: Ta đã nói rồi mà
Chương 108: C108: Nói thế nào đây
Chương 109: C109: Đi xem thử đi
Chương 110: C110: Ở nhờ một đêm à
Chương 111: C111: Ta là người chính trực
Chương 112: C112: Ngươi xem thường ta quá
Chương 113: C113: Sợ răng không phải thế
Chương 114: C114: Thú vị đấy
Chương 115: C115: Long vô kỳ à
Chương 116: C116: Người dân trong thôn này
Chương 117: C117: Đẹp trai hơn mình
Chương 118: C118: Tối thiểu là rộng hơn
Chương 119: C119: Ra rồi ư
Chương 120: C120: Lập tức ăn hết đi
Chương 121: C121: Linh khí nồng đậm
Chương 122: C122: Dưới đó có gì thế
Chương 123: C123: Công tử sao vậy
Chương 124: C124: Vậy là đã tốt lắm rồi
Chương 125: C125: Chẳng lẽ
Chương 126: C126: Nàng ta không có tu vi
Chương 127: C127: Ngươi đúng là to gan
Chương 128: C128: Chuyện này
Chương 129: C129: Kinh khủng tới vậy ư
Chương 130: C130: Quan trọng nhất là
Chương 131: C131: Ở nơi khác
Chương 132: C132: Lọt vào nhân bảng
Chương 133: C133: Sao ngài trở lại nhanh vậy
Chương 134: C134: Mục tiêu của hắn ta
Chương 135: C135: Ngô danh đao à
Chương 136: C136: Thật là nực cười
Chương 137: C137: đã qua đời ư
Chương 138: C138: Hoàng triều phụng thiên ư
Chương 139: C139: Nếu có thể gặp lại
Chương 140: C140: Hai mươi tuổi ư
Chương 141: C141: Bọn họ ngại sống lâu quá à
Chương 142: C142: Cái gì
Chương 143: C143: Lâm nhược hành
Chương 144: C144: Bọn họ dám làm phản ư
Chương 145: C145: Hằng nhược lâm
Chương 146: C146: Chỉ còn lại sáu viên nữa
Chương 147: C147: Còn trở về
Chương 148: C148: Có manh mối
Chương 149: C149: Hắn đến đó làm gì
Chương 150: C150: Thực lực không tệ
Chương 151: C151: Vẫn nên đi khu hỗn loạn trước đi
Chương 152: C152: Thằng trẻ con không biết sống chết
Chương 153: C153: Cùng tiến lên
Chương 154: C154: Thành bất quy
Chương 155: C155: Nói có lý
Chương 156: C156: Khách hiếm
Chương 157: C157: Ngươi ở lại không
Chương 158: C158: Huy chương tử kim
Chương 159: C159: Điều kiện rất khắc nghiệt sao
Chương 160: C160: Ngươi đến để thi đấu à
Chương 161: C161: Ngông cuồng
Chương 162: C162: Chết hết rồi
Chương 163: C163: Huy chương tử kim hả
Chương 164: C164: Này có là gì chứ
Chương 165: C165: Hỏi thăm tin tức sao
Chương 166: C166: Ngươi thực sự xem ta là chó sao
Chương 167: C167: Thật sự tìm được nhanh như vậy sao
Chương 168: C168: Ta hỏi các ngươi
Chương 169: C169: Nói thử xem
Chương 170: C170: Ta không thể chết
Chương 171: C171: Chẳng lẽ bà ta còn có mục đích khác
Chương 172: C172: Thiếu hắn
Chương 173: C173: Tìm ta có việc gì
Chương 174: C174: Được lắm được lắm
Chương 175: C175: Rừng sinh tử
Chương 176: C176: Nếu nhìn từ đằng xa
Chương 177: C177: Có nhiều người vào đây
Chương 178: C178: Không cần tìm nữa
Chương 179: C179: Rốt cuộc ngươi phát hiện ra như thế nào
Chương 180: C180: Lâu như vậy ư
Chương 181: C181: Rừng sinh tử là nơi gì nữa
Chương 182: C182: Tặng quà nè
Chương 183: C183: Trân trường an về rồi
Chương 184: C184: Lưu nham là ai
Chương 185: C185: Vậy thì đi chết đi
Chương 186: C186: Tại sao không ai lên nữa
Chương 187: C187: Nghe nói hình như là tấm chắn
Chương 188: C188: Đừng lãng phí thời gian của ta
Chương 189: C189: Ngươi chết đi cho ta
Chương 190: C190: Ngươi nói cũng đúng
Chương 191: C191: Một vạn linh thạch cực phẩm
Chương 192: C192: Ngươi tự trở về xem đi
Chương 193: C193: Biết uống rượu không
Chương 194: C194: Ngoài thành
Chương 195: C195: Thật là quá đồ sộ
Chương 196: C196: Điều gì
Chương 197: C197: Bây giờ ngươi gặp luôn à
Chương 198: C198: Hắn còn là người không
Chương 199: C199: Không cần ta đi với ngươi à
Chương 200: C200: Đúng thế
Chương 201: C201: Chuyện không phát hiện ra sao
Chương 202: C202: Thật ra nếu cẩn thận quan sát
Chương 203: C203: Họ kép mộ dung à
Chương 204: C204: Sai hết rồi là có ý gì
Chương 205: C205: Ngồi xuống đi đừng có ngại
Chương 206: C206: Chuyện gì
Chương 207: C207: Người đến
Chương 208: C208: Lui xuống đi
Chương 209: C209: Gì thế
Chương 210: C210: Không phải ngươi
Chương 211: C211: Không đủ ư
Chương 212: C212: Chính nó
Chương 213: C213: Bị hại mất rồi
Chương 214: C214: Như thế không phải rất tốt sao
Chương 215: C215: Nguyện ý
Chương 216: C216: Trăng sáng nhô lên cao
Chương 217: C217: Ngươi không giống các nàng
Chương 218: C218: Cái gì
Chương 219: C219: Trần huynh có đao tốt hơn ư
Chương 220: C220: Đây là chuyện gì vậy
Chương 221: C221: Khu hỗn loạn
Chương 222: C222: Nghe nói chưa
Chương 223: C223: Vậy thành bất quy của chúng ta
Chương 224: C224: Được rồi
Chương 225: C225: Thành bất quy thế nào
Chương 226: C226: Hai người này là sinh đôi à
Chương 227: C227: Ngươi biết ta à
Chương 228: C228: Vị tiền bối này
Chương 229: C229: Nghe vậy
Chương 230: C230: Thu nhận
Chương 231: C231: Ta cảm thấy
Chương 232: C232: Tùy duyên
Chương 233: C233: Nhưng ta sợ
Chương 234: C234: Đi ngang qua đây
Chương 235: C235: Ngươi thiếu nghĩa khí quá đó
Chương 236: C236: Đều là nhân tài cả
Chương 237: C237: Chuyện to tát lắm sao
Chương 238: C238: Chết thảm thiết lắm
Chương 239: C239: Thật đáng tiếc
Chương 240: C240: Dạo gần đây
Chương 241: C241: Ngươi là người phương nào
Chương 242: C242: Chương 242
Chương 243: C243: Ta không hiểu
Chương 244: C244: Hỏi đi
Chương 245: C245: Sao lại là diệp tri thu chứ
Chương 246: C246: Chẳng phải điều này tuyệt quá sao
Chương 247: C247: Vâng thưa sư phụ
Chương sau