Vô Thượng Kiếm Đế - Thiên Thể Bất Tử Ai Cũng Nghĩ Ta Vô Địch
Chương 236: C236: Đều là nhân tài cả
Chương trước
Chương 1: C1: Bị sư phụ đuổi ra khỏi nhà
Chương 2: C2: Rừng cấm thú vương đại hoàng
Chương 3: C3: Thành yên quy nhà họ trần
Chương 4: C4: Nhà họ trần trần trường an
Chương 5: C5: Lại sống được cả vạn năm
Chương 6: C6: Thai châu là gì
Chương 7: C7: Quận bắc nguyên
Chương 8: C8: Ngô huynh
Chương 9: C9: Thật là khổ cực cho bà cụ rồi
Chương 10: C10: Ngươi nói đại hoàng à
Chương 11: C11: Hay cho nhà họ trần
Chương 12: C12: Chỉ là lúc trước
Chương 13: C13: Buông ra
Chương 14: C14: Nghe thấy lời này
Chương 15: C15: Lão tổ có chỉ thị gì ạ
Chương 16: C16: Đả kích
Chương 17: C17: Sao thế
Chương 18: C18: Nếu vì trách nhiệm thì thôi vậy
Chương 19: C19: Hắn thật sự mạnh đến vậy sao
Chương 20: C20: Chuyện này không khó
Chương 21: C21: Nhà họ nam
Chương 22: C22: Hay là để ta
Chương 23: C23: Chỉ là đóng kịch theo ý hắn thôi
Chương 24: C24: Nhưng mục đích của ông ta là gì
Chương 25: C25: Ý nghĩa ra sao
Chương 26: C26: Quả thực có chút bất thường
Chương 27: C27: Tại sao lại không
Chương 28: C28: Con đã nhờ cậu giúp xử lý
Chương 29: C29: Thế gia
Chương 30: C30: Biết tại sao không
Chương 31: C31: Vậy thì
Chương 32: C32: Đến rồi
Chương 33: C33: Tiếc là hắn lộ diện quá sớm
Chương 34: C34: Ngươi rất không tồi
Chương 35: C35: Làm sao có thể
Chương 36: C36: Trình công tử
Chương 37: C37: Đồ phá gia chỉ tử
Chương 38: C38: Ngươi thì biết cái gì
Chương 39: C39: Ta không nghĩ vậy
Chương 40: C40: Chưa từng thấy
Chương 41: C41: Nhà các ngươi
Chương 42: C42: Ta không phải
Chương 43: C43: Giết ai
Chương 44: C44: Đây còn là siêu phàm cảnh sao
Chương 45: C45: Hắn là ai
Chương 46: C46: Không thành vấn đề
Chương 47: C47: Còn trần trường an thì sao
Chương 48: C48: Muôn tên tập kích
Chương 49: C49: Ta cũng rất tò mò
Chương 50: C50: Kiếm khí tung hoành ba ngàn dặm
Chương 51: C51: Ta chỉ hơi thắc mắc
Chương 52: C52: Hàng vạn năm trôi qua
Chương 53: C53: Sau khi bay lên cao
Chương 54: C54: Quá k1ch thích
Chương 55: C55: Có quá đáng quá không đấy
Chương 56: C56: Rồi sao nữa
Chương 57: C57: Chắc chắn sẽ có ngày tái ngộ
Chương 58: C58: Huống hồ
Chương 59: C59: Đi rồi sao
Chương 60: C60: Trần trường an
Chương 61: C61: Quả thật là đại trượng phu
Chương 62: C62: Đứng lại đứng lại
Chương 63: C63: Buồn cười
Chương 64: C64: Quá bẩn
Chương 65: C65: Ta biết ý nó là gì rồi
Chương 66: C66: Ngươi biết đánh đàn à
Chương 67: C67: Ta biết nàng đang ở đây
Chương 68: C68: Lâm tương liễu
Chương 69: C69: Ai dám đắc tội với lâm gia
Chương 70: C70: Hoặc là còn có nguyên nhân khác
Chương 71: C71: Không có là tốt
Chương 72: C72: Đúng là một nha đầu thông minh
Chương 73: C73: Thình thịch
Chương 74: C74: Ngươi dám không
Chương 75: C75: Cái này gọi là ăn ý
Chương 76: C76: Kết thúc rồi hả
Chương 77: C77: Ngươi có đức độ và tài năng gì chứ
Chương 78: C78: Về nhà hỏi cha ngươi đi
Chương 79: C79: Mười nghìn năm
Chương 80: C80: Hoá ra là nàng ta
Chương 81: C81: Biến đi nhanh lên
Chương 82: C82: Các hạ đến huyết ảnh môn muốn làm gì
Chương 83: C83: Siêu phàm cảnh tầng ba
Chương 84: C84: Thần thông cảnh tầng ba
Chương 85: C85: Nghe chuyện gì chưa
Chương 86: C86: Ngươi tên gì
Chương 87: C87: Bắc vực không nể nang ai rồi
Chương 88: C88: Cảm ơn công tử
Chương 89: C89: Nếu đã không dám đi vào một mình
Chương 90: C90: Nhưng giờ thì sao
Chương 91: C91: Văn thiến sao rồi
Chương 92: C92: Chưa chết
Chương 93: C93: Trần vân hiên
Chương 94: C94: Hắn ta thật sự tới
Chương 95: C95: Khi rút thăm kết thúc
Chương 96: C96: Tiểu tử này muốn làm gì
Chương 97: C97: Nhưng lúc này
Chương 98: C98: Trần vân hiên
Chương 99: C99: Lưu trưởng lão lại thua
Chương 100: C100: Tại sao còn muốn tiếp tục
Chương 101: C101: Ta có tư cách này không
Chương 102: C102: Mục tiêu của ta không phải ở tứ vực
Chương 103: C103: Một đám vô dụng
Chương 104: C104: Lang gia trần gia
Chương 105: C105: Món đồ vô dụng
Chương 106: C106: Tuy cảnh sắc nơi này đẹp mê hồn
Chương 107: C107: Ta đã nói rồi mà
Chương 108: C108: Nói thế nào đây
Chương 109: C109: Đi xem thử đi
Chương 110: C110: Ở nhờ một đêm à
Chương 111: C111: Ta là người chính trực
Chương 112: C112: Ngươi xem thường ta quá
Chương 113: C113: Sợ răng không phải thế
Chương 114: C114: Thú vị đấy
Chương 115: C115: Long vô kỳ à
Chương 116: C116: Người dân trong thôn này
Chương 117: C117: Đẹp trai hơn mình
Chương 118: C118: Tối thiểu là rộng hơn
Chương 119: C119: Ra rồi ư
Chương 120: C120: Lập tức ăn hết đi
Chương 121: C121: Linh khí nồng đậm
Chương 122: C122: Dưới đó có gì thế
Chương 123: C123: Công tử sao vậy
Chương 124: C124: Vậy là đã tốt lắm rồi
Chương 125: C125: Chẳng lẽ
Chương 126: C126: Nàng ta không có tu vi
Chương 127: C127: Ngươi đúng là to gan
Chương 128: C128: Chuyện này
Chương 129: C129: Kinh khủng tới vậy ư
Chương 130: C130: Quan trọng nhất là
Chương 131: C131: Ở nơi khác
Chương 132: C132: Lọt vào nhân bảng
Chương 133: C133: Sao ngài trở lại nhanh vậy
Chương 134: C134: Mục tiêu của hắn ta
Chương 135: C135: Ngô danh đao à
Chương 136: C136: Thật là nực cười
Chương 137: C137: đã qua đời ư
Chương 138: C138: Hoàng triều phụng thiên ư
Chương 139: C139: Nếu có thể gặp lại
Chương 140: C140: Hai mươi tuổi ư
Chương 141: C141: Bọn họ ngại sống lâu quá à
Chương 142: C142: Cái gì
Chương 143: C143: Lâm nhược hành
Chương 144: C144: Bọn họ dám làm phản ư
Chương 145: C145: Hằng nhược lâm
Chương 146: C146: Chỉ còn lại sáu viên nữa
Chương 147: C147: Còn trở về
Chương 148: C148: Có manh mối
Chương 149: C149: Hắn đến đó làm gì
Chương 150: C150: Thực lực không tệ
Chương 151: C151: Vẫn nên đi khu hỗn loạn trước đi
Chương 152: C152: Thằng trẻ con không biết sống chết
Chương 153: C153: Cùng tiến lên
Chương 154: C154: Thành bất quy
Chương 155: C155: Nói có lý
Chương 156: C156: Khách hiếm
Chương 157: C157: Ngươi ở lại không
Chương 158: C158: Huy chương tử kim
Chương 159: C159: Điều kiện rất khắc nghiệt sao
Chương 160: C160: Ngươi đến để thi đấu à
Chương 161: C161: Ngông cuồng
Chương 162: C162: Chết hết rồi
Chương 163: C163: Huy chương tử kim hả
Chương 164: C164: Này có là gì chứ
Chương 165: C165: Hỏi thăm tin tức sao
Chương 166: C166: Ngươi thực sự xem ta là chó sao
Chương 167: C167: Thật sự tìm được nhanh như vậy sao
Chương 168: C168: Ta hỏi các ngươi
Chương 169: C169: Nói thử xem
Chương 170: C170: Ta không thể chết
Chương 171: C171: Chẳng lẽ bà ta còn có mục đích khác
Chương 172: C172: Thiếu hắn
Chương 173: C173: Tìm ta có việc gì
Chương 174: C174: Được lắm được lắm
Chương 175: C175: Rừng sinh tử
Chương 176: C176: Nếu nhìn từ đằng xa
Chương 177: C177: Có nhiều người vào đây
Chương 178: C178: Không cần tìm nữa
Chương 179: C179: Rốt cuộc ngươi phát hiện ra như thế nào
Chương 180: C180: Lâu như vậy ư
Chương 181: C181: Rừng sinh tử là nơi gì nữa
Chương 182: C182: Tặng quà nè
Chương 183: C183: Trân trường an về rồi
Chương 184: C184: Lưu nham là ai
Chương 185: C185: Vậy thì đi chết đi
Chương 186: C186: Tại sao không ai lên nữa
Chương 187: C187: Nghe nói hình như là tấm chắn
Chương 188: C188: Đừng lãng phí thời gian của ta
Chương 189: C189: Ngươi chết đi cho ta
Chương 190: C190: Ngươi nói cũng đúng
Chương 191: C191: Một vạn linh thạch cực phẩm
Chương 192: C192: Ngươi tự trở về xem đi
Chương 193: C193: Biết uống rượu không
Chương 194: C194: Ngoài thành
Chương 195: C195: Thật là quá đồ sộ
Chương 196: C196: Điều gì
Chương 197: C197: Bây giờ ngươi gặp luôn à
Chương 198: C198: Hắn còn là người không
Chương 199: C199: Không cần ta đi với ngươi à
Chương 200: C200: Đúng thế
Chương 201: C201: Chuyện không phát hiện ra sao
Chương 202: C202: Thật ra nếu cẩn thận quan sát
Chương 203: C203: Họ kép mộ dung à
Chương 204: C204: Sai hết rồi là có ý gì
Chương 205: C205: Ngồi xuống đi đừng có ngại
Chương 206: C206: Chuyện gì
Chương 207: C207: Người đến
Chương 208: C208: Lui xuống đi
Chương 209: C209: Gì thế
Chương 210: C210: Không phải ngươi
Chương 211: C211: Không đủ ư
Chương 212: C212: Chính nó
Chương 213: C213: Bị hại mất rồi
Chương 214: C214: Như thế không phải rất tốt sao
Chương 215: C215: Nguyện ý
Chương 216: C216: Trăng sáng nhô lên cao
Chương 217: C217: Ngươi không giống các nàng
Chương 218: C218: Cái gì
Chương 219: C219: Trần huynh có đao tốt hơn ư
Chương 220: C220: Đây là chuyện gì vậy
Chương 221: C221: Khu hỗn loạn
Chương 222: C222: Nghe nói chưa
Chương 223: C223: Vậy thành bất quy của chúng ta
Chương 224: C224: Được rồi
Chương 225: C225: Thành bất quy thế nào
Chương 226: C226: Hai người này là sinh đôi à
Chương 227: C227: Ngươi biết ta à
Chương 228: C228: Vị tiền bối này
Chương 229: C229: Nghe vậy
Chương 230: C230: Thu nhận
Chương 231: C231: Ta cảm thấy
Chương 232: C232: Tùy duyên
Chương 233: C233: Nhưng ta sợ
Chương 234: C234: Đi ngang qua đây
Chương 235: C235: Ngươi thiếu nghĩa khí quá đó
Chương 236: C236: Đều là nhân tài cả
Chương 237: C237: Chuyện to tát lắm sao
Chương 238: C238: Chết thảm thiết lắm
Chương 239: C239: Thật đáng tiếc
Chương 240: C240: Dạo gần đây
Chương 241: C241: Ngươi là người phương nào
Chương 242: C242: Chương 242
Chương 243: C243: Ta không hiểu
Chương 244: C244: Hỏi đi
Chương 245: C245: Sao lại là diệp tri thu chứ
Chương 246: C246: Chẳng phải điều này tuyệt quá sao
Chương 247: C247: Vâng thưa sư phụ
Chương sau
Từ trước tới nay, Cố Tiên Nhi chưa bao giờ ngờ rằng, hóa ra người tu luyện cũng có thể đi nếm trải thử một chút cuộc sống của người bình thường?
Thế nhưng nghĩ kĩ lại thì nếu như không đi theo Trần Trường An thì e là cả đời này nàng ta cũng không bao giờ đặt chân vào sòng bạc.
Lại càng không thể nào trải nghiệm cảm giác đánh bạc thắng được tiền, không biết cảm giác bỏ chạy thục mạng vì bị
người của sòng bạc truy đuổi là như thế nào.
“Công tử đang dạo chơi nhân gian, trải nghiệm cuộc sống của người khác ư?”
“Thật không ngờ hiện tại công tử đã đạt tới cảnh giới ấy rồi”, Cố Tiên Nhi nhìn Trần Trường An bằng vẻ mặt hết sức sùng bái.
Thấy Cố Tiên Nhi sùng bái hắn như thế, Đại Hoàng bĩu môi †ỏ ý khinh thường, có thể khen một chuyện thiếu đứng đắn như thể nó rất hay ho như vậy, xem ra Cố Tiên Nhi cũng chẳng phải là người tầm thường.
Nhân tài!
Đều là nhân tài cả!
“Trần gian nhiều khổ nạn, ta không vào Địa Ngục thì ai vào Địa Ngục”.
“Công tử đúng là người có trí tuệ lớn, Tiên Nhi lấy làm hổ thẹn".
“Không sao, sau này khi ngươi đạt tới một cảnh giới nhất định, ngươi sẽ hiểu ra thôi”.
“Vâng, công tử yên tâm, chắc chắn Tiên Nhi sẽ cố gắng”. “Ừm, ta xem trọng ngươi”.
Đại Hoàng đứng bên cạnh tỏ ý xem thường ra mặt, liệu có thể có liêm sỉ một chút được không?
“Đã đi được hay chưa đây?”
“Ta chỉ hỏi hai ngươi là đã đi được hay chưa đây?”, Đại Hoàng không nhịn được nói.
“Tiên Nhi, phải tránh không nên như Đại Hoàng, bộp chộp, thiếu điềm tĩnh, khó có thể làm nên chuyện lớn”.
“Vâng, thưa công tử, Tiên Nhi ghi nhớ”.
“Đù, ta không chịu nổi nữa rồi, chi bằng hai người các ngươi cứ giết quách ta đi cho rồi”.
“Ôi, đúng là trẻ nhỏ khó dạy”.
Trân Trường An thở dài đầy bất đắc dĩ, ánh mắt nhìn Đại Hoàng ngập tràn thất vọng và thương hại.
Ánh mắt này của hắn làm Đại Hoàng chỉ muốn nuốt chứng hẳn vào lại trong bụng nhưng lần này, nó quyết tâm phải ẻ ra tên khốn này chứ không phải là nôn hắn ra!
“Tại sao lại tới đây, tại sao không phải là lầu xanh?” “Không biết đâu, ta muốn tới lầu xanh”.
Trần Trường An đi vào trong một tửu lâu làm Đại Hoàng hết sức bất mãn nhưng mà hai người Trần Trường An và Cố Tiên Nhi đều không đoái hoài gì tới nó, cứ mặc kệ cho nó lăn lộn dưới đất, vờ như chẳng nhìn thấy gì hết.
“Đại Hoàng, lầu xanh là nơi bướm hoa, không nên lưu luyến”.
“Hứ, ta cứ lưu luyến đó, ngày nào ta cũng lưu luyến, không có tiểu nương tử tiếp đãi, ta ăn không ngon miệng, mồm miệng nhạt thếch”.
Trân Trường An cười, lắc đầu, thực ra hắn biết rõ, Đại Hoàng thích tới lầu xanh không hoàn toàn là vì ham hưởng thụ, chỉ là vì nó thấy quá tẻ nhạt mà thôi.
Nếu như có chuyện để làm thì xưa nay Đại Hoàng không bao giờ la hét đòi tới lầu xanh.
“Ồ?”
“Thú vị thật, không ngờ lại gặp người quen ở đây”. Truyện Trinh Thám
Đột nhiên, Trần Trường An nhận ra một hơi thở, hơn nữa hơi thở này còn cực kỳ quen thuộc.
Không chỉ mình Tr ần Trường An phát hiện ra mà cả Đại Hoàng cũng vậy.
Mắt Đại Hoàng sáng lên, nó nói đầy hưng phấn: “Người này... Chẳng phải là tên tiểu tử Phương Vân Khê hay sao?”
“Tại sao hắn ta lại ở đây?”
“Không biết, có điều chúng ta sẽ được biết ngay thôi”.
Lúc này, Phương Vân Khê cũng đã nhận ra hơi thở quen thuộc nhưng hắn ta không dám khẳng định nên bèn đi thẳng tới cửa phòng ăn riêng của Trần Trường An.
“Tại hạ Phương Vân Khê, xin hỏi...”
“Vào đi”.
“Ồ? Quả nhiên là ngươi!”
Nghe thấy tiếng Trần Trường An, mắt Phương Vân Khê cũng sáng lên, hưng phấn đẩy cửa phòng ra.
“Lâu rồi không gặp, từ khi chia tay tới nay, Phương huynh vẫn ổn cả chứ?”, Trần Trường An cười hỏi.
“Haha, thật không ngờ lại gặp được Trần huynh ở đây”.
“Trần huynh, từ biệt nhiều năm, phong thái của ngươi vẫn như cũ”.
Phương Vân Khê không chút khách sáo, đặt mông ngồi xuống bên cạnh Trần Trường An. Tính ra thì hai người cũng đã không gặp nhau hơn hai ngàn năm rồi.
“Phương gia cách chỗ này xa lắm cơ mà phải không? Sao ngươi lại ở đây?”, Trần Trường An tò mò hỏi.
“Có người mời ta tới đây, hơn nữa bao nhiêu năm qua ta vẫn luôn bế quan, cũng đã tới lúc nên đi ra ngoài thăm thú một vòng rồi”.
Chương trước
Chương 1: C1: Bị sư phụ đuổi ra khỏi nhà
Chương 2: C2: Rừng cấm thú vương đại hoàng
Chương 3: C3: Thành yên quy nhà họ trần
Chương 4: C4: Nhà họ trần trần trường an
Chương 5: C5: Lại sống được cả vạn năm
Chương 6: C6: Thai châu là gì
Chương 7: C7: Quận bắc nguyên
Chương 8: C8: Ngô huynh
Chương 9: C9: Thật là khổ cực cho bà cụ rồi
Chương 10: C10: Ngươi nói đại hoàng à
Chương 11: C11: Hay cho nhà họ trần
Chương 12: C12: Chỉ là lúc trước
Chương 13: C13: Buông ra
Chương 14: C14: Nghe thấy lời này
Chương 15: C15: Lão tổ có chỉ thị gì ạ
Chương 16: C16: Đả kích
Chương 17: C17: Sao thế
Chương 18: C18: Nếu vì trách nhiệm thì thôi vậy
Chương 19: C19: Hắn thật sự mạnh đến vậy sao
Chương 20: C20: Chuyện này không khó
Chương 21: C21: Nhà họ nam
Chương 22: C22: Hay là để ta
Chương 23: C23: Chỉ là đóng kịch theo ý hắn thôi
Chương 24: C24: Nhưng mục đích của ông ta là gì
Chương 25: C25: Ý nghĩa ra sao
Chương 26: C26: Quả thực có chút bất thường
Chương 27: C27: Tại sao lại không
Chương 28: C28: Con đã nhờ cậu giúp xử lý
Chương 29: C29: Thế gia
Chương 30: C30: Biết tại sao không
Chương 31: C31: Vậy thì
Chương 32: C32: Đến rồi
Chương 33: C33: Tiếc là hắn lộ diện quá sớm
Chương 34: C34: Ngươi rất không tồi
Chương 35: C35: Làm sao có thể
Chương 36: C36: Trình công tử
Chương 37: C37: Đồ phá gia chỉ tử
Chương 38: C38: Ngươi thì biết cái gì
Chương 39: C39: Ta không nghĩ vậy
Chương 40: C40: Chưa từng thấy
Chương 41: C41: Nhà các ngươi
Chương 42: C42: Ta không phải
Chương 43: C43: Giết ai
Chương 44: C44: Đây còn là siêu phàm cảnh sao
Chương 45: C45: Hắn là ai
Chương 46: C46: Không thành vấn đề
Chương 47: C47: Còn trần trường an thì sao
Chương 48: C48: Muôn tên tập kích
Chương 49: C49: Ta cũng rất tò mò
Chương 50: C50: Kiếm khí tung hoành ba ngàn dặm
Chương 51: C51: Ta chỉ hơi thắc mắc
Chương 52: C52: Hàng vạn năm trôi qua
Chương 53: C53: Sau khi bay lên cao
Chương 54: C54: Quá k1ch thích
Chương 55: C55: Có quá đáng quá không đấy
Chương 56: C56: Rồi sao nữa
Chương 57: C57: Chắc chắn sẽ có ngày tái ngộ
Chương 58: C58: Huống hồ
Chương 59: C59: Đi rồi sao
Chương 60: C60: Trần trường an
Chương 61: C61: Quả thật là đại trượng phu
Chương 62: C62: Đứng lại đứng lại
Chương 63: C63: Buồn cười
Chương 64: C64: Quá bẩn
Chương 65: C65: Ta biết ý nó là gì rồi
Chương 66: C66: Ngươi biết đánh đàn à
Chương 67: C67: Ta biết nàng đang ở đây
Chương 68: C68: Lâm tương liễu
Chương 69: C69: Ai dám đắc tội với lâm gia
Chương 70: C70: Hoặc là còn có nguyên nhân khác
Chương 71: C71: Không có là tốt
Chương 72: C72: Đúng là một nha đầu thông minh
Chương 73: C73: Thình thịch
Chương 74: C74: Ngươi dám không
Chương 75: C75: Cái này gọi là ăn ý
Chương 76: C76: Kết thúc rồi hả
Chương 77: C77: Ngươi có đức độ và tài năng gì chứ
Chương 78: C78: Về nhà hỏi cha ngươi đi
Chương 79: C79: Mười nghìn năm
Chương 80: C80: Hoá ra là nàng ta
Chương 81: C81: Biến đi nhanh lên
Chương 82: C82: Các hạ đến huyết ảnh môn muốn làm gì
Chương 83: C83: Siêu phàm cảnh tầng ba
Chương 84: C84: Thần thông cảnh tầng ba
Chương 85: C85: Nghe chuyện gì chưa
Chương 86: C86: Ngươi tên gì
Chương 87: C87: Bắc vực không nể nang ai rồi
Chương 88: C88: Cảm ơn công tử
Chương 89: C89: Nếu đã không dám đi vào một mình
Chương 90: C90: Nhưng giờ thì sao
Chương 91: C91: Văn thiến sao rồi
Chương 92: C92: Chưa chết
Chương 93: C93: Trần vân hiên
Chương 94: C94: Hắn ta thật sự tới
Chương 95: C95: Khi rút thăm kết thúc
Chương 96: C96: Tiểu tử này muốn làm gì
Chương 97: C97: Nhưng lúc này
Chương 98: C98: Trần vân hiên
Chương 99: C99: Lưu trưởng lão lại thua
Chương 100: C100: Tại sao còn muốn tiếp tục
Chương 101: C101: Ta có tư cách này không
Chương 102: C102: Mục tiêu của ta không phải ở tứ vực
Chương 103: C103: Một đám vô dụng
Chương 104: C104: Lang gia trần gia
Chương 105: C105: Món đồ vô dụng
Chương 106: C106: Tuy cảnh sắc nơi này đẹp mê hồn
Chương 107: C107: Ta đã nói rồi mà
Chương 108: C108: Nói thế nào đây
Chương 109: C109: Đi xem thử đi
Chương 110: C110: Ở nhờ một đêm à
Chương 111: C111: Ta là người chính trực
Chương 112: C112: Ngươi xem thường ta quá
Chương 113: C113: Sợ răng không phải thế
Chương 114: C114: Thú vị đấy
Chương 115: C115: Long vô kỳ à
Chương 116: C116: Người dân trong thôn này
Chương 117: C117: Đẹp trai hơn mình
Chương 118: C118: Tối thiểu là rộng hơn
Chương 119: C119: Ra rồi ư
Chương 120: C120: Lập tức ăn hết đi
Chương 121: C121: Linh khí nồng đậm
Chương 122: C122: Dưới đó có gì thế
Chương 123: C123: Công tử sao vậy
Chương 124: C124: Vậy là đã tốt lắm rồi
Chương 125: C125: Chẳng lẽ
Chương 126: C126: Nàng ta không có tu vi
Chương 127: C127: Ngươi đúng là to gan
Chương 128: C128: Chuyện này
Chương 129: C129: Kinh khủng tới vậy ư
Chương 130: C130: Quan trọng nhất là
Chương 131: C131: Ở nơi khác
Chương 132: C132: Lọt vào nhân bảng
Chương 133: C133: Sao ngài trở lại nhanh vậy
Chương 134: C134: Mục tiêu của hắn ta
Chương 135: C135: Ngô danh đao à
Chương 136: C136: Thật là nực cười
Chương 137: C137: đã qua đời ư
Chương 138: C138: Hoàng triều phụng thiên ư
Chương 139: C139: Nếu có thể gặp lại
Chương 140: C140: Hai mươi tuổi ư
Chương 141: C141: Bọn họ ngại sống lâu quá à
Chương 142: C142: Cái gì
Chương 143: C143: Lâm nhược hành
Chương 144: C144: Bọn họ dám làm phản ư
Chương 145: C145: Hằng nhược lâm
Chương 146: C146: Chỉ còn lại sáu viên nữa
Chương 147: C147: Còn trở về
Chương 148: C148: Có manh mối
Chương 149: C149: Hắn đến đó làm gì
Chương 150: C150: Thực lực không tệ
Chương 151: C151: Vẫn nên đi khu hỗn loạn trước đi
Chương 152: C152: Thằng trẻ con không biết sống chết
Chương 153: C153: Cùng tiến lên
Chương 154: C154: Thành bất quy
Chương 155: C155: Nói có lý
Chương 156: C156: Khách hiếm
Chương 157: C157: Ngươi ở lại không
Chương 158: C158: Huy chương tử kim
Chương 159: C159: Điều kiện rất khắc nghiệt sao
Chương 160: C160: Ngươi đến để thi đấu à
Chương 161: C161: Ngông cuồng
Chương 162: C162: Chết hết rồi
Chương 163: C163: Huy chương tử kim hả
Chương 164: C164: Này có là gì chứ
Chương 165: C165: Hỏi thăm tin tức sao
Chương 166: C166: Ngươi thực sự xem ta là chó sao
Chương 167: C167: Thật sự tìm được nhanh như vậy sao
Chương 168: C168: Ta hỏi các ngươi
Chương 169: C169: Nói thử xem
Chương 170: C170: Ta không thể chết
Chương 171: C171: Chẳng lẽ bà ta còn có mục đích khác
Chương 172: C172: Thiếu hắn
Chương 173: C173: Tìm ta có việc gì
Chương 174: C174: Được lắm được lắm
Chương 175: C175: Rừng sinh tử
Chương 176: C176: Nếu nhìn từ đằng xa
Chương 177: C177: Có nhiều người vào đây
Chương 178: C178: Không cần tìm nữa
Chương 179: C179: Rốt cuộc ngươi phát hiện ra như thế nào
Chương 180: C180: Lâu như vậy ư
Chương 181: C181: Rừng sinh tử là nơi gì nữa
Chương 182: C182: Tặng quà nè
Chương 183: C183: Trân trường an về rồi
Chương 184: C184: Lưu nham là ai
Chương 185: C185: Vậy thì đi chết đi
Chương 186: C186: Tại sao không ai lên nữa
Chương 187: C187: Nghe nói hình như là tấm chắn
Chương 188: C188: Đừng lãng phí thời gian của ta
Chương 189: C189: Ngươi chết đi cho ta
Chương 190: C190: Ngươi nói cũng đúng
Chương 191: C191: Một vạn linh thạch cực phẩm
Chương 192: C192: Ngươi tự trở về xem đi
Chương 193: C193: Biết uống rượu không
Chương 194: C194: Ngoài thành
Chương 195: C195: Thật là quá đồ sộ
Chương 196: C196: Điều gì
Chương 197: C197: Bây giờ ngươi gặp luôn à
Chương 198: C198: Hắn còn là người không
Chương 199: C199: Không cần ta đi với ngươi à
Chương 200: C200: Đúng thế
Chương 201: C201: Chuyện không phát hiện ra sao
Chương 202: C202: Thật ra nếu cẩn thận quan sát
Chương 203: C203: Họ kép mộ dung à
Chương 204: C204: Sai hết rồi là có ý gì
Chương 205: C205: Ngồi xuống đi đừng có ngại
Chương 206: C206: Chuyện gì
Chương 207: C207: Người đến
Chương 208: C208: Lui xuống đi
Chương 209: C209: Gì thế
Chương 210: C210: Không phải ngươi
Chương 211: C211: Không đủ ư
Chương 212: C212: Chính nó
Chương 213: C213: Bị hại mất rồi
Chương 214: C214: Như thế không phải rất tốt sao
Chương 215: C215: Nguyện ý
Chương 216: C216: Trăng sáng nhô lên cao
Chương 217: C217: Ngươi không giống các nàng
Chương 218: C218: Cái gì
Chương 219: C219: Trần huynh có đao tốt hơn ư
Chương 220: C220: Đây là chuyện gì vậy
Chương 221: C221: Khu hỗn loạn
Chương 222: C222: Nghe nói chưa
Chương 223: C223: Vậy thành bất quy của chúng ta
Chương 224: C224: Được rồi
Chương 225: C225: Thành bất quy thế nào
Chương 226: C226: Hai người này là sinh đôi à
Chương 227: C227: Ngươi biết ta à
Chương 228: C228: Vị tiền bối này
Chương 229: C229: Nghe vậy
Chương 230: C230: Thu nhận
Chương 231: C231: Ta cảm thấy
Chương 232: C232: Tùy duyên
Chương 233: C233: Nhưng ta sợ
Chương 234: C234: Đi ngang qua đây
Chương 235: C235: Ngươi thiếu nghĩa khí quá đó
Chương 236: C236: Đều là nhân tài cả
Chương 237: C237: Chuyện to tát lắm sao
Chương 238: C238: Chết thảm thiết lắm
Chương 239: C239: Thật đáng tiếc
Chương 240: C240: Dạo gần đây
Chương 241: C241: Ngươi là người phương nào
Chương 242: C242: Chương 242
Chương 243: C243: Ta không hiểu
Chương 244: C244: Hỏi đi
Chương 245: C245: Sao lại là diệp tri thu chứ
Chương 246: C246: Chẳng phải điều này tuyệt quá sao
Chương 247: C247: Vâng thưa sư phụ
Chương sau